HNI 14-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 6: KHU VƯỜN CHỮA LÀNH CỦA NGÔI LÀNG

Có một ngôi làng được dựng lên từ giấc mơ
Nơi sức khỏe không nằm trong bệnh viện.

Buổi sáng bắt đầu bằng mùi lá ướt
Và tiếng gió đi qua những vườn cây thuốc.

Người ta thức dậy không phải để chạy vội
Mà để hít sâu một hơi thở xanh.

Ở đây, mỗi khu vườn đều có tên
Và mỗi chiếc lá đều có câu chuyện.

Có khu vườn dành cho trái tim
Có khu vườn dành cho giấc ngủ
Có khu vườn dành cho nụ cười đã mệt.

Những đứa trẻ lớn lên cùng thảo mộc
Chúng học tên cây trước cả tên thuốc.

Bàn tay nhỏ chạm vào đất
Và hiểu thế nào là sự sống.

Người già ngồi dưới tán cây
Kể chuyện về những mùa đã qua.

Không ai vội vàng ở nơi này
Bởi thời gian trôi theo nhịp của thiên nhiên.

Buổi trưa, hương trà lan trong gió
Như lời chào dịu dàng của khu rừng.

Buổi chiều, mặt trời đi chậm lại
Như muốn ngắm những cánh đồng xanh.

Ở đây, bệnh tật không phải kẻ thù
Mà là lời nhắc con người lắng nghe chính mình.

Mỗi con đường dẫn qua vườn thuốc
Như dẫn vào một hành trình chữa lành.

Du khách đến rồi ngạc nhiên
Vì họ chưa từng thấy bình yên rõ ràng đến thế.

Họ mang về không chỉ là kỷ niệm
Mà là một nhịp sống mới.

Ngôi làng không chỉ trồng cây
Ngôi làng trồng hy vọng.

Không chỉ trồng dược liệu
Mà trồng cả tương lai.

Và trong khu vườn ấy
Nhân loại tìm lại chính mình.
HNI 14-4 BÀI THƠ CHƯƠNG 6: KHU VƯỜN CHỮA LÀNH CỦA NGÔI LÀNG Có một ngôi làng được dựng lên từ giấc mơ Nơi sức khỏe không nằm trong bệnh viện. Buổi sáng bắt đầu bằng mùi lá ướt Và tiếng gió đi qua những vườn cây thuốc. Người ta thức dậy không phải để chạy vội Mà để hít sâu một hơi thở xanh. Ở đây, mỗi khu vườn đều có tên Và mỗi chiếc lá đều có câu chuyện. Có khu vườn dành cho trái tim Có khu vườn dành cho giấc ngủ Có khu vườn dành cho nụ cười đã mệt. Những đứa trẻ lớn lên cùng thảo mộc Chúng học tên cây trước cả tên thuốc. Bàn tay nhỏ chạm vào đất Và hiểu thế nào là sự sống. Người già ngồi dưới tán cây Kể chuyện về những mùa đã qua. Không ai vội vàng ở nơi này Bởi thời gian trôi theo nhịp của thiên nhiên. Buổi trưa, hương trà lan trong gió Như lời chào dịu dàng của khu rừng. Buổi chiều, mặt trời đi chậm lại Như muốn ngắm những cánh đồng xanh. Ở đây, bệnh tật không phải kẻ thù Mà là lời nhắc con người lắng nghe chính mình. Mỗi con đường dẫn qua vườn thuốc Như dẫn vào một hành trình chữa lành. Du khách đến rồi ngạc nhiên Vì họ chưa từng thấy bình yên rõ ràng đến thế. Họ mang về không chỉ là kỷ niệm Mà là một nhịp sống mới. Ngôi làng không chỉ trồng cây Ngôi làng trồng hy vọng. Không chỉ trồng dược liệu Mà trồng cả tương lai. Và trong khu vườn ấy Nhân loại tìm lại chính mình.
Angry
Love
Haha
5
0 Bình luận 0 Chia sẽ