HNI 29/7
Bài thơ: Chương 44. Truyền lại ngọn lửa cho thế hệ sau
Đời người như một ngọn đèn,
Soi đường phía trước, thắp lên niềm tin.
Ánh sáng sẽ mãi trường sinh,
Khi trao ngọn lửa cho mình mai sau.
Đừng giữ tri thức riêng đâu,
Hãy đem chia sẻ nhịp cầu tương lai.
Một lời chỉ dạy hôm nay,
Có khi đổi cả...
ĐỀ 1 – 10 LÒNG BIẾT ƠN 10 điều biết ơn Tôi biết ơn cuộc sống đã cho tôi cơ hội được học hỏi, trải nghiệm và trưởng thành mỗi ngày. Tôi biết ơn gia đình – những người luôn yêu thương, đồng hành và là điểm tựa tinh thần cho tôi trong mọi hoàn cảnh. Tôi biết ơn những người...
Câu 1: Tác dụng của lá mơ lông đối với sức khỏe Lá mơ lông có một số tác dụng như: Hỗ trợ tiêu hóa, giảm đầy hơi, chướng bụng. Có thể giúp giảm đau bụng, tiêu chảy trong một số trường hợp. Hỗ trợ giảm viêm, sát khuẩn nhờ một số hợp chất tự nhiên trong lá. Thường được dùng theo...
ĐỀ 1 10 LÒNG BIẾT ƠN 1. Biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải Tôi biết ơn Chủ tịch Lê Đình Hải vì đã có tầm nhìn xây dựng một hệ sinh thái công nghệ số hướng tới cộng đồng. Một tầm nhìn lớn không chỉ nằm ở những con số hay thành tựu, mà còn ở khả năng truyền cảm hứng để nhiều người...
11/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 45. TỪ MỘT HẠT THÓC ĐẾN MỘT TƯƠNG LAI Một hạt thóc nhỏ ban đầu, Nằm trên ô cũ, nhiệm màu chưa tên. Chẳng ai biết trước lớn lên, Thành bao mùa lúa nối liền tương lai. Một người gieo xuống hôm nay, Một người tiếp bước, một người dựng xây. Từ bàn tay đến bàn tay, Niềm tin nối...
11/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 44. NHỮNG Ô CỜ CHỜ NGƯỜI Bàn cờ còn những ô xa, Chưa ai đặt bước, chưa qua một lần. Có ô đang đợi một người, Có ô chờ một nụ cười gặp nhau. Có người thợ đứng phía sau, Bao năm giữ nghề, bạc màu đôi tay. Có người tìm việc từng ngày, Mong ai biết đến bàn tay của...
11/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 43. HẠT THÓC CUỐI CÙNG Một hạt thóc nhỏ trên bàn, Nằm im mà chứa muôn vàn mùa sau. Chẳng ai biết hạt về đâu, Sẽ thành cây lúa, hay màu phù sa. Nhưng trong hạt nhỏ bao la, Có mùa nắng mới, có nhà bình yên. Có người gieo...
11/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 42. NẾU MỘT NGÀY TÔI KHÔNG CÒN Một ngày người trẻ hỏi rằng, “Nếu mai anh vắng, ai nâng đường này?” Henryle lặng một phút giây, Nhìn quanh những cánh tay đầy niềm tin. Anh rằng: “Điều quý nhất mình, Không là tôi mãi đứng nhìn...
11/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 41. NGƯỜI GIEO HẠT – HENRYLE Từ trong những bước ban đầu, Một người ấp ủ nhịp cầu tương lai. Tên anh Henryle hôm nay, Lê Đình Hải – một bàn tay gieo mầm. Không mong đứng giữa âm thầm, Mà mong dựng một nền tầm dài lâu. Từ bao công việc trước sau, Anh gom kinh nghiệm, kết nhau...
11/09 CHƯƠNG 45 — TỪ MỘT HẠT THÓC ĐẾN MỘT TƯƠNG LAI Buổi sáng hôm ấy, Henryle lại đứng trước bàn cờ. Không có cuộc họp. Không có những bản báo cáo dày trên bàn. Không có những con số được trình chiếu trên màn hình. Chỉ có một hạt thóc nằm trên...
11/09 CHƯƠNG 44 — Ô BÀN CỜ CHƯA ĐƯỢC ĐẶT TÊN Buổi sáng hôm ấy, Henryle đứng trước một bàn cờ lớn. Bàn cờ không giống những bàn cờ mà người ta thường nhìn thấy. Nó không có những quân cờ được đặt ngay ngắn. Không có những ô đã được đánh dấu tên....