01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 2 TIỀN LÀ CÔNG CỤ Tiền là phương tiện mà thôi, Đừng đem cả kiếp đổi đời vì tiền. Có tiền, hãy sống bình yên, Đừng vì đồng bạc đảo điên cõi lòng. Tiền mua được mái nhà mong, Nhưng không mua được tấm lòng thủy chung. Tiền mua chăn ấm mùa đông, Chẳng mua được một tiếng lòng yêu thương. Có người chạy mãi trên đường, Đến khi ngoảnh lại, quê hương xa dần. Bao năm đổi lấy bạc ngân, Mà quên bữa tối quây quần người thân. Tiền nên làm chiếc cầu gần, Đưa ta đến những điều cần trong đời. Đừng làm chiếc khóa chơi vơi, Giam mình trong những cuộc đời hơn thua. Biết tiền, nhưng chớ say mê, Biết dùng, biết giữ, biết chia đúng phần. Đồng tiền có nghĩa khi cần, Làm cho cuộc sống thêm phần tốt tươi. Đừng xem giàu có là cười, Mà xem tự chủ giữa đời mới sang. Có tiền mà chẳng bình an, Thì bao của cải cũng mang nặng lòng. Hãy dùng tiền để vun trồng, Cho con tri thức, cho lòng thảnh thơi. Cho mình được sống đúng đời, Cho người mình quý nụ cười dài lâu. Tiền đi, tiền lại về sau, Nhưng thời gian chẳng quay đầu đợi ai. Giàu đâu chỉ có tiền tài, Mà là được sống những ngày có nhau. Tiền là công cụ nhiệm màu, Khi ta làm chủ, đời sau nhẹ nhàng. Đừng vì tiền bạc đa mang, Mà quên mục đích: bình an con người.