01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 4 CÁI GIÁ CỦA ĐỒNG TIỀN Tiền về chẳng biết giữ gìn, Bao nhiêu cũng hết, lặng thinh cuối ngày. Hôm nay vui vẻ trong tay, Ngày mai lo lắng, tháng ngày ngược xuôi. Mua theo cảm xúc mà thôi, Một lần chẳng đáng, nhiều hồi hóa to. Món này một chút, món kia, Đến khi nhìn lại, chẳng còn bao nhiêu. Mức sống cứ mãi tăng theo, Thu vừa tăng đã sắm điều xa hoa. Tưởng rằng hưởng thụ là nhà, Nào hay tài sản chẳng qua tay mình. Có người vay nợ làm mình, Để mua những thứ chứng minh với đời. Ngoài kia vẻ rất thảnh thơi, Bên trong gánh nặng một trời phải lo. Lãi vay cứ lớn từng giờ, Tiền làm cực nhọc lại chờ trả đi. Đồng lương chưa kịp cầm gì, Đã nghe hóa đơn gọi thì cuối tháng. Không lo dự phòng lúc sang, Đến khi biến cố bỗng mang nợ vào. Một cơn thất nghiệp lao đao, Một lần đau ốm, biết bao nhọc nhằn. Tiền không quản, khó giữ thân, Không lo hôm trước, hôm sau muộn rồi. Sai lầm chẳng phải do đời, Mà do năm tháng buông lơi chính mình. Quản tiền chẳng phải hy sinh, Mà là giữ lấy bình minh ngày nào. Biết dừng trước những khát khao, Biết dành một khoản gửi vào tương lai. Đừng để đồng bạc kéo dài, Thành bao áp lực đè vai mỗi ngày. Quản tiền từ những điều này, Để đời bớt những đắng cay về sau. Một đời muốn được bền lâu, Hãy lo từ lúc bắt đầu hôm nay. Tiền là công cụ trong tay, Biết dùng, biết giữ, tương lai nhẹ nhàng.