01/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 8 TÀI KHOẢN NGÀY MAI Tiền về chớ vội tiêu ngay, Hãy dành một khoản cho ngày tương lai. Một nơi cất giữ riêng ai, Để cho ước vọng tháng ngày lớn lên. Tài khoản chẳng phải để quên, Mà là nơi giữ bình yên tháng ngày. Mỗi khi đồng lương về tay, Trích ra một khoản, trao ngay cho mình. Đừng chờ cuối tháng mới dành, Bởi tiền còn lại thường nhanh chóng tàn. Bao nhiêu cám dỗ vây quanh, Chỉ cần một phút, khoản dành mất đi. Tách riêng chẳng phải ích gì, Mà là giữ lấy những khi cần dùng. Mai sau gặp lúc điêu linh, Có phần tích lũy giữ mình bình an. Một tài khoản nhỏ âm thầm, Qua năm qua tháng hóa thành vốn riêng. Từng đồng góp lại bình yên, Từng ngày vun đắp một miền tự do. Có khi chẳng được thật to, Nhưng là nền móng để cho ngày dài. Đừng xem thường khoản nhỏ này, Một dòng nước nhỏ lâu ngày thành sông. Tiền dành cho những ước mong, Cho khi biến cố giữa dòng xảy ra. Cho ngày ta muốn bước ra, Khỏi vòng lo lắng, khỏi nhàu tâm can. Tài khoản tương lai dịu dàng, Như người bạn nhỏ âm thầm cạnh bên. Không khoe, không nói, không tên, Nhưng khi cần đến, vững bền biết bao. Hôm nay giữ lại một hào, Là thêm một bước tiến vào ngày mai. Tiền không tự biết sinh sôi, Chính ta gieo hạt cho đời nở hoa. Đừng để đồng bạc trôi qua, Hãy cho nó một mái nhà riêng thôi. Từ trong kỷ luật mà rồi, Ngày mai ta có một đời an tâm. Tài khoản ấy chẳng âm thầm, Mà là lời hứa với tâm của mình. Rằng dù cuộc sống lênh đênh, Ta còn một chốn bình yên quay về.