HNI 5/9
CHƯƠNG 27: TRÍ TUỆ TRỰC GIÁC VÀ NĂNG LỰC THỨC TỈNH
Có những điều trong cuộc đời không thể nhìn thấy bằng đôi mắt, không thể cân đo bằng một chiếc thước, cũng không thể giải thích trọn vẹn bằng những công thức của lý trí. Đó là tiếng nói rất khẽ bên trong mỗi con người – tiếng nói của trực giác.
Trực giác không phải là sự mơ hồ. Đó là khả năng cảm nhận sâu sắc những điều mà lý trí chưa kịp gọi tên. Khi con người biết sống chậm lại, biết lắng nghe chính mình và biết quan sát những chuyển động tinh tế của cuộc đời, một dạng trí tuệ khác bắt đầu thức tỉnh.
Đó cũng chính là hành trình từ biết bằng trí óc đến hiểu bằng chiều sâu của tâm thức.
1. TRÍ TUỆ KHÔNG CHỈ NẰM TRONG KIẾN THỨC
Con người thường đánh giá trí tuệ bằng số lượng kiến thức mà một người sở hữu: học bao nhiêu trường, đọc bao nhiêu sách, có bao nhiêu bằng cấp, biết bao nhiêu thông tin.
Nhưng kiến thức chỉ là nguyên liệu.
Trí tuệ là khả năng nhìn thấy bản chất phía sau sự việc.
Một người có thể biết rất nhiều nhưng vẫn đưa ra những quyết định sai lầm. Ngược lại, có những người không nói nhiều, không sở hữu quá nhiều bằng cấp nhưng lại có khả năng nhìn người, nhìn việc và