05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 41
TỪ KIẾM TIỀN ĐẾN TẠO GIÁ TRỊ
Ngày xưa ta nghĩ kiếm tiền,
Là sao thu nhập mỗi miền tăng lên.
Tháng năm bươn chải bon chen,
Chỉ mong túi rủng, bạc tiền đầy thêm.
Rồi qua bao cuộc nổi chìm,
Mới hay kiếm được chẳng tìm được lâu.
Tiền nhiều mà chẳng giữ đâu,
Khéo chi một thoáng bạc đầu tay không.
Từ đây ta đổi ước mong,
Không còn chỉ hỏi: “Được bao nhiêu tiền?”
Mà luôn tự hỏi trước tiên:
“Điều gì ta tạo cho miền nhân sinh?”
Kiếm tiền là quả của mình,
Tạo ra giá trị mới sinh lâu bền.
Khi mình giải quyết nỗi niềm,
Khi mình giúp ích, đồng tiền đến sau.
Giữ tiền chẳng phải ôm nhau,
Mà là biết cách trước sau vẹn toàn.
Biết dành, biết giữ, biết toan,
Biết cho đồng vốn tìm đường sinh sôi.
Tạo tài sản chẳng dễ thôi,
Cần tâm, cần trí, cần thời gian dài.
Từ công sức của hôm nay,
Góp thành nền móng dựng xây tháng ngày.
Nhưng rồi ta hiểu điều này:
Tài sản lớn nhất chính ngay giá mình.
Tri thức, uy tín, nghĩa tình,
Năng lực tạo ích cho mình, cho dân.
Khi người sống có tinh thần,
Biết đem năng lực góp phần dựng xây,
Thì tiền chẳng chỉ đổi thay
Cuộc đời của một người hay một nhà.
Từ mình mở rộng gần xa,
Một người tạo giá trị là thêm người.
Tiền rồi cũng chỉ là phương tiện,
Giá trị còn lại với đời dài lâu.
Đi qua những được cùng thua,
Ta càng thấu hiểu hơn thua chẳng bền.
Giàu không chỉ bởi bạc tiền,
Mà do ta sống có miền giá trị.
Từ “kiếm được” đến “cho đi”,
Là con đường lớn của người trưởng thành.
Tạo ra giá trị chân thành,
Rồi tiền sẽ đến như cành trổ hoa.
Hành trình ấy chẳng đâu xa,
Bắt đầu từ việc hôm qua chính mình.
Làm hay hơn, sống nghĩa tình,
Để từng đồng bạc mang hình giá trị.
Mai sau nhìn lại đường đi,
Ta không chỉ biết mình vì tiền đâu.
Mà trong năm tháng dài lâu,
Đã đem năng lực làm giàu cuộc đời.