05/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 42

NĂM GIỜ SÁNG — GIỜ CỦA TƯƠNG LAI

Năm giờ trời vẫn còn say,

Ngoài hiên sương phủ, tháng ngày ngủ yên.

Riêng ta thức giấc đầu tiên,

Mở trang sách mới, nối miền ước mơ.

Không ai thúc giục đợi chờ,

Không ai kiểm soát từng giờ ta đi.

Chỉ mình đối diện chính mình,

Giữa bao cám dỗ, giữ gìn quyết tâm.

Năm giờ chẳng phải phép thần,

Mà là kỷ luật âm thầm mỗi mai.

Một giờ vun đắp tương lai,

Hơn ngàn lời hứa để hoài trong tim.

Đọc thêm một trang sách im,

Học thêm một chút, hiểu thêm một điều.

Tập thân khỏe mạnh, tâm yêu,

Viết ra mục tiêu, sớm chiều soi tâm.

Ngoài kia phố xá âm thầm,

Ta gieo hạt giống trong tâm mỗi ngày.

Chẳng cần thay đổi thật hay,

Chỉ cần bền bỉ từng ngày tiến lên.

Có hôm mỏi mệt chẳng nên,

Có hôm thức dậy thấy mình chùn chân.

Nhưng rồi ta vẫn chuyên cần,

Vì đường tương lai chẳng gần mà xong.

Kỷ luật không phải ép lòng,

Mà là giữ lấy ước mong ban đầu.

Năm giờ hôm trước qua mau,

Để hôm nay có nhịp cầu ngày mai.

Mỗi ngày thắng được chính ai?

Chính mình trì hoãn, chính mình lười biếng.

Một giờ yên tĩnh buổi sớm,

Có khi thay đổi cả đường đời ta.

Năm giờ chẳng để khoe ra,

Mà dành xây dựng một ta trưởng thành.

Tri thức, sức khỏe, tinh thần,

Góp từng viên gạch nên thành tương lai.

Mai sau nhìn lại tháng ngày,

Ta không tiếc những sớm mai đã từng.

Bởi trong khoảnh khắc lặng thầm,

Ta xây tương lai bằng tâm kỷ cương.