HNI 12/9/2026:

 BÀI THƠ CHƯƠNG 38:

NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE

Ngôi nhà từ thuở đơn sơ,

Nay mang hơi thở giấc mơ công trình.

Tường vôi giữ những bình minh,

Mái che hạnh phúc, gia đình bên nhau.

Công nghệ đến từ đâu,

Mang theo ánh sáng nhiệm màu thời gian.

Đèn nghe tiếng gọi dịu dàng,

Cửa nhà nhận biết bước chân trở về.

Màn hình soi những đam mê,

Cho từng góc nhỏ vỗ về yêu thương.

Nhiệt kia tự biết tìm đường,

Gió đưa hơi mát vấn vương căn phòng.

Ngôi nhà chẳng chỉ là không,

Gian phòng, vách cửa, mái cong bên đời.

Mà như một nhịp tim người,

Biết nghe, biết nhớ, biết cười cùng ta.

Khi người đi sớm phương xa,

Nhà thay ta giữ cửa nhà bình yên.

Khi đêm phủ xuống dịu hiền,

Ánh đèn thức đợi bên miền nhớ thương.

Mẹ già ngồi cạnh hiên vương,

Cha nghe tiếng gió cuối đường trở về.

Trẻ thơ say giấc trưa hè,

Căn nhà lặng lẽ chở che tháng ngày.

Công nghệ dẫu có đổi thay,

Vẫn cần hơi ấm bàn tay con người.

Thông minh chẳng phải tuyệt vời,

Nếu trong căn nhà thiếu lời yêu thương.

Một ngôi nhà đẹp vô thường,

Là nơi hạnh phúc tìm đường trở về.

Là nơi sau những bộn bề,

Ta nghe bình yên vỗ về trong tim.

Từ căn nhà nhỏ lặng im,

Mở ra kết nối đi tìm tương lai.

Dữ liệu soi bước đường dài,

Con người kiến tạo ngày mai vững bền.

DRHOUSES kết nối nên,

Những căn nhà mới gắn liền ước mơ.

Không gian sống chẳng hững hờ,

Mà mang hơi thở đợi chờ con tim.

Mai này công nghệ đi tìm,

Những điều tốt đẹp lặng chìm quanh ta.

Nhưng dù năm tháng trôi qua,

Nhà còn là chốn người ta trở về.

Một ngôi nhà biết lắng nghe,

Biết nâng giấc ngủ, chở che cuộc đời.

Công nghệ làm sáng không gian,

Còn yêu thương mới làm nên mái nhà.