HNI 12/9/2026:

 BÀI THƠ CHƯƠNG 39:

NGƯỜI THỢ CỦA TƯƠNG LAI

Ngày xưa người thợ đôi tay,

Giữ nghề qua những tháng ngày nắng mưa.

Sớm hôm chẳng quản sớm trưa,

Gửi vào công việc lời chưa nói gì.

Nay người thợ bước đường đi,

Mang theo tri thức, tư duy vững vàng.

Không riêng sức mạnh đôi bàn,

Mà còn kiến thức, khả năng học thêm.

Công trình đòi hỏi cái tâm,

Đòi tay nghề giỏi, đòi tầm nhìn xa.

Biết dùng công nghệ trong nhà,

Biết xem bản vẽ, biết tra dữ phần.

Biết giao tiếp, biết chuyên cần,

Biết trao đúng hẹn, biết gần khách hàng.

Hồ sơ năng lực rõ ràng,

Để cho giá trị được mang đúng người.

Người thợ chẳng chỉ làm thôi,

Mà xây thương hiệu bằng đời của mình.

Mỗi công trình, mỗi công trình,

Là thêm một dấu chứng minh tay nghề.

Chữ tâm đặt trước lời thề,

Chữ tín theo bước đi về tháng năm.

Có nghề mà thiếu cái tâm,

Thì bao kỹ thuật cũng thành vô duyên.

Người thợ tương lai cần thêm,

Khả năng kết nối, dựng nên niềm tin.

Biết mình, biết việc, biết nhìn,

Biết cùng đồng đội tạo nên công trình.

Không còn đơn độc một mình,

Mà trong hệ sinh thái, mình cùng đi.

Kiến trúc, kỹ thuật, thiết kế,

Cùng người thợ dựng những gì đẹp hơn.

Từ bàn tay đến tâm hồn,

Từ nghề truyền thống vươn lên thời này.

Công nghệ mở lối đường dài,

Nhưng tâm người thợ mới xây giá bền.

Mai sau phố mới mọc lên,

Bao nhiêu công trình gọi tên con người.

Người thợ vẫn giữ nụ cười,

Giữ nghề, giữ chữ, giữ đời thanh cao.

DRHOUSES nối nhịp vào,

Để người làm nghề tìm nhau giữa đời.

Từ hôm nay đến tương lai,

Người thợ chính là bàn tay dựng nhà.

Không chỉ dựng một mái nhà,

Mà xây giá trị, dựng ra niềm tin.

Dẫu cho năm tháng chuyển mình,

Người thợ tử tế vẫn gìn nghề xưa.