HNI 12/9/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 40:
HỆ SINH THÁI THUỘC VỀ MỌI NGƯỜI
Một người gieo hạt ban đầu,
Muôn người vun đắp dài lâu thành hình.
Mỗi người góp một niềm tin,
Góp thêm trí tuệ, nghĩa tình dựng xây.
Không ai giữ hết bàn tay,
Mà riêng một phía dựng xây được đời.
Một cây xanh tốt giữa trời,
Nhờ bao nguồn đất, bao người chăm nom.
Hệ sinh thái chẳng của riêng,
Mà là giá trị nối liền cùng nhau.
Người xây, người góp trước sau,
Người trao kiến thức, người trao niềm tin.
Kiến trúc gửi những dáng hình,
Kỹ sư gửi những công trình vững bền.
Người thợ gửi cả tay nghề,
Nhà cung gửi những lời thề đúng ngay.
Chủ nhà gửi gắm tương lai,
Doanh nhân kết nối những ngày mở ra.
Mỗi người một việc trong nhà,
Nhưng chung một hướng để mà đi xa.
Nếu mai một người rời xa,
Hệ sinh thái vẫn nở hoa giữa đời.
Bởi vì giá trị không rời,
Nằm trong từng việc mọi người tạo nên.
Không cần một bóng đứng trên,
Mà cần nhiều cánh tay bền dựng xây.
Không ai là chủ duy nhất,
Khi bao giá trị kết thành cộng đồng.
DRHOUSES giữ trong lòng,
Niềm tin trao lại cho dòng tương lai.
Từ một kết nối hôm nay,
Mở ra muôn lối nối dài ngày mai.
Một người có thể khởi khai,
Nhưng không thể bước đường dài một mình.
Muốn cho hệ sinh thái sinh,
Phải trao cơ hội, phải gìn niềm tin.
Để cho mỗi một thành viên,
Thấy mình có chỗ, có phần trong đây.
Cùng nhau vun đắp từng ngày,
Cùng nhau chịu trách nhiệm này mai sau.
Khi người với người hiểu nhau,
Giá trị cộng hưởng càng sâu càng bền.
Hệ sinh thái lớn lên thêm,
Không nhờ một tiếng gọi tên riêng mình.
Mà nhờ sức mạnh cộng sinh,
Nhờ bao giá trị kết thành tương lai.
Từ người gieo hạt ban mai,
Đến người tiếp bước đường dài phía sau.
Một người khởi sự ban đầu,
Muôn người tiếp sức dài lâu thành nhà.
Hệ sinh thái chẳng của ta,
Mà là di sản mọi nhà cùng xây.