HNI 12/9/2026: 

BÀI THƠ CHƯƠNG 41:

NGƯỜI GIEO HẠT – HENRYLE

Từ trong những bước ban đầu,

Một người ấp ủ nhịp cầu tương lai.

Tên anh Henryle hôm nay,

Lê Đình Hải – một bàn tay gieo mầm.

Không mong đứng giữa âm thầm,

Mà mong dựng một nền tầm dài lâu.

Từ bao công việc trước sau,

Anh gom kinh nghiệm, kết nhau thành đường.

Một ngôi nhà, một yêu thương,

Một công trình nhỏ mở đường lớn hơn.

Mỗi lần gặp gỡ, trao tin,

Là thêm một hạt niềm tin nảy mầm.

Anh không giữ lấy âm thầm,

Mà trao cơ hội, gieo mầm cho nhau.

Người thợ tiếp bước phía sau,

Kiến trúc, kỹ thuật cùng nhau dựng đời.

Có khi đứng giữa dòng đời,

Anh nghe tiếng gọi từ người chung quanh.

Rằng xây hệ sinh thái xanh,

Không bằng một bóng, mà thành muôn tay.

Người gieo hạt chẳng mong ngày,

Tên mình phủ kín tháng ngày mai sau.

Chỉ mong nền móng bền lâu,

Để người tiếp bước xây cầu tương lai.

Anh hiểu một hệ sinh thái,

Không thể chỉ bởi một người dựng nên.

Phải trao quyền, phải đặt niềm,

Phải cho mỗi người một miền để xây.

Từ người thợ đến bàn tay,

Từ người kiến tạo đến người đồng hành.

Mỗi người góp một màu xanh,

Ghép thành bức họa rộng thành tương lai.

Nếu mai anh bước đường dài,

Vẫn còn hạt giống ở ngay trong đời.

Vẫn còn những cánh tay người,

Tiếp nhau vun đắp cho đời nở hoa.

Người sáng lập chẳng phải là

Người ngồi trên đỉnh nhìn xa cộng đồng.

Mà là người giữ ngọn dòng,

Giữ cho hướng đúng giữa vòng đổi thay.

Một người gieo hạt hôm nay,

Muôn người chăm bón tháng ngày mai sau.

Hạt mầm từ một bắt đầu,

Có ngày thành cả một màu xanh tươi.

Henryle mỉm nụ cười,

Nhìn bao người tiếp bước đời dựng xây.

Anh tin giá trị hôm nay,

Sẽ thành di sản trao tay muôn người.