HNI 12/9/2026:
BÀI THƠ CHƯƠNG 43:
HẠT THÓC CUỐI CÙNG
Một hạt thóc nhỏ trên bàn,
Nằm im mà chứa muôn vàn mùa sau.
Chẳng ai biết hạt về đâu,
Sẽ thành cây lúa, hay màu phù sa.
Nhưng trong hạt nhỏ bao la,
Có mùa nắng mới, có nhà bình yên.
Có người gieo xuống niềm tin,
Có người chăm bón hành trình mai sau.
Hạt nằm bé nhỏ ban đầu,
Mà mang trong nó nhịp cầu tương lai.
Chẳng cần hứa hẹn hình hài,
Chỉ cần một tấm lòng ai gieo trồng.
Đất kia chẳng hỏi ước mong,
Chỉ chờ bàn tay vun lòng chăm nom.
Mưa về tưới mát ruộng thơm,
Nắng lên đánh thức mầm non trong đời.
Hạt thóc chẳng nói một lời,
Mà nghe trong đó tiếng người dựng xây.
Một người gieo hạt hôm nay,
Bao người tiếp sức tháng ngày mai sau.
Có khi hạt chẳng nảy mau,
Có khi đất cứng, có màu bão giông.
Nhưng người giữ lấy niềm mong,
Vẫn tin một hạt sẽ thành mùa xanh.
Bởi đâu chỉ hạt mong manh,
Mà trong đó có lòng thành của ai.
Một đời đâu phải một ngày,
Một công trình lớn bắt đầu từ đây.
Hạt gieo xuống đất bàn tay,
Là gieo hy vọng cho ngày tương lai.
Từ một hạt nhỏ hôm nay,
Có thể thành cả ruộng đầy ngày sau.
Không ai biết trước được đâu,
Mầm xanh sẽ lớn đến bao nhiêu miền.
Nhưng người đã chọn đặt niềm,
Thì luôn chăm chút từng miền đất sâu.
Hạt thóc nằm đó từ lâu,
Như lời nhắc nhở nhiệm màu trong tim.
Muốn cho sự sống vươn lên,
Phải đem hạt giống đặt trên đất lành.
Henryle đứng lặng nhìn quanh,
Hiểu rằng di sản chẳng thành bởi tên.
Mà từ những hạt gieo nên,
Trao cho người khác dựng nền tương lai.
Một hạt thóc nhỏ hôm nay,
Mai thành cánh đồng trải dài chân mây.
Một người khởi sự từ đây,
Muôn người vun đắp dựng xây một đời.
Hạt thóc chẳng hứa với người,
Nhưng mang cả một khoảng trời phía sau.
Chỉ cần gieo xuống thật sâu,
Niềm tin sẽ mọc nhiệm màu tháng năm.