HNI 12/9/2026: 

BÀI THƠ CHƯƠNG 44:

NHỮNG Ô CỜ CHỜ NGƯỜI

Bàn cờ còn những ô xa,

Chưa ai đặt bước, chưa qua một lần.

Có ô đang đợi một người,

Có ô chờ một nụ cười gặp nhau.

Có người thợ đứng phía sau,

Bao năm giữ nghề, bạc màu đôi tay.

Có người tìm việc từng ngày,

Mong ai biết đến bàn tay của mình.

Có nhà ấp ủ niềm tin,

Mong tìm giải pháp dựng nên mái nhà.

Có người đi khắp gần xa,

Tìm người đồng điệu để mà dựng xây.

Có doanh nghiệp tháng năm dài,

Mang theo năng lực, mong ngày gặp duyên.

Có người trao cả niềm tin,

Chờ một kết nối mở thêm con đường.

Bàn cờ đâu chỉ vô thường,

Mỗi ô còn chứa một đường tương lai.

Mỗi ô một cuộc đời dài,

Một câu chuyện mới, một ai chưa từng.

Chẳng ai biết hết những người,

Đang chờ đâu đó giữa đời mênh mang.

Chẳng ai biết hết thời gian,

Để bao kết nối tìm sang đúng người.

Có khi chỉ một tiếng cười,

Một lời giới thiệu, một người chỉ nhau.

Mà từ một mối ban đầu,

Mở ra biết mấy nhịp cầu phía sau.

Một ô tưởng rất nhỏ nào,

Có khi lại chứa biết bao phận người.

Một người gặp đúng một người,

Có thể thay đổi cả đời mai sau.

DRHOUSES mở nhịp cầu,

Để người cần gặp người trao giá trị.

Để nghề tìm được người đi,

Để người tìm việc có khi gặp nghề.

Những ô chưa gọi tên kia,

Không là khoảng trống, mà là tương lai.

Chờ bàn tay đến đặt ngay,

Chờ thêm một bước nối dài niềm tin.

Bàn cờ còn rộng hành trình,

Còn bao người nữa đang tìm một nơi.

Còn bao giấc mộng giữa đời,

Đang chờ một mối gọi mời thành duyên.

Mai này từng ô gọi tên,

Không bằng những số đếm trên miền xa xôi.

Mà bằng giá trị con người,

Bằng bao câu chuyện sáng ngời niềm tin.

Một ô, một bước, một duyên,

Một người gặp được một miền ước mơ.

Bàn cờ còn những ô chờ,

Và hành trình ấy bao giờ mới thôi.