18/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 2 CHIẾC ĐỒNG HỒ CÁT Chiếc đồng hồ cát Thời gian như cát qua tay, Hạt rơi từng giọt tháng ngày trôi mau. Ngỡ rằng còn rất dài lâu, Ngoảnh nhìn một thoáng bạc màu tóc xanh. Ngày xưa ta bước thật nhanh, Đuổi theo mộng lớn, chạy quanh cuộc đời. Nào hay năm tháng không chờ, Âm thầm rơi xuống bên bờ nhân gian. Một hạt là một thời gian, Một hạt rơi xuống, một phần đời xa. Có khi ta mải đi qua, Mà quên ngắm một nhành hoa bên đường. Có người tìm kiếm giàu sang, Đổi bao năm tháng lấy ngàn ước mơ. Đến khi ngoảnh lại bất ngờ, Mới hay tuổi trẻ đã chờ phía sau. Có người gom góp bạc màu, Mà quên dành chút ngọt ngào cho nhau. Đến khi mái tóc bạc đầu, Muốn mua kỷ niệm, bạc đâu mua về. Thời gian chẳng nói chẳng thề, Chỉ đi lặng lẽ chẳng hề quay lui. Ngày vui xin chớ ngậm ngùi, Ngày buồn cũng chớ để đời hoài đau. Đồng hồ cát vẫn rơi mau, Nhắc ta trân quý phút nào đang trôi. Đừng chờ đến lúc xa xôi, Mới thương những phút bên người thân yêu. Đời người chẳng được bao nhiêu, Một lần hiện hữu, một chiều rồi tan. Giữ gìn từng phút bình an, Bởi thời gian chính là phần đời ta. Mai này ngoảnh lại đường xa, Điều còn ở lại chẳng là giàu sang. Mà là một chút dịu dàng, Một đời đã sống đàng hoàng, yêu thương.