18/09 BÀI THƠ CHƯƠNG 4 NHỮNG ĐIỀU TỪNG XEM LÀ QUAN TRỌNG Những điều từng xem là quan trọng Ngày xưa ta tưởng bạc vàng, Là nơi neo đậu bình an cuộc đời. Mải mê chạy giữa dòng đời, Đâu hay hạnh phúc một lời hỏi han. Ta từng khao khát giàu sang, Từng mong thiên hạ ngỡ ngàng nhìn ta. Từng đem được mất làm quà, Đem bao năm tháng đổi ra hơn người. Ta từng sợ tiếng chê cười, Nên mang chiếc áo của người khoác lên. Từng mong danh tiếng gọi tên, Mà quên tiếng gọi bình yên trong lòng. Ta từng xây những lâu đài, Mà quên mái ấm có người đợi mong. Từng ôm giấc mộng chất chồng, Để rồi đánh mất mùa hồng tuổi xuân. Đến khi tóc đã pha sương, Mới hay những thứ từng thương hóa thừa. Một căn nhà chẳng đủ vừa, Nếu không có tiếng sớm trưa sum vầy. Một đời gom góp trong tay, Đến khi ngoảnh lại, tháng ngày còn đâu. Mới hay quý nhất bạc đầu, Là người còn ở bên nhau cuối đời. Một câu tha thứ cho người, Một lời xin lỗi cho vơi nặng lòng. Một bữa cơm tối quây quần, Đôi khi quý giá hơn ngần vàng son. Ta thôi đếm những mất còn, Thôi mang hơn thiệt vuông tròn đo nhau. Bình yên chẳng ở nơi đâu, Mà trong ánh mắt nhìn nhau dịu dàng. Đi qua một thuở huy hoàng, Mới hay điều quý chẳng mang được gì. Chỉ còn thương nhớ khắc ghi, Và người ta đã sống vì yêu thương.