CHƯƠNG 13. NHÌN LẠI NHỮNG LỰA CHỌN ĐÃ QUA
Biến quá khứ thành dữ liệu để trưởng thành thay vì biến nó thành gánh nặng.
1. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng cách ta nhìn về nó có thể thay đổi
Mỗi con người đều có một quá khứ.
Có những ngày ta muốn nhớ mãi. Có những khoảnh khắc chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến trái tim mỉm cười. Nhưng cũng có những lựa chọn khiến ta day dứt: một quyết định sai, một mối quan hệ đã đánh mất, một cơ hội từng bỏ qua, một lời nói làm tổn thương người khác, hoặc một con đường mà ngày ấy ta đã chọn nhưng hôm nay mới nhận ra nó không phù hợp.
Con người thường có hai cách đối diện với quá khứ.
Một là trốn chạy.
Hai là mắc kẹt.
Trốn chạy khiến ta không dám nhìn lại những gì đã xảy ra. Mắc kẹt khiến ta liên tục sống lại những chuyện đã qua và tự hỏi: “Giá như ngày ấy tôi làm khác đi…”
Nhưng còn một cách thứ ba trưởng thành hơn: nhìn lại quá khứ để hiểu chính mình.
Quá khứ không nhất thiết phải là chiếc ba lô chứa đầy những viên đá nặng nề. Nó có thể trở thành một kho dữ liệu quý giá, nơi lưu giữ những bài học mà cuộc đời đã trả học phí thay cho chúng ta.
2. Đừng hỏi: “Tại sao tôi lại sai?”
Khi nhìn lại một lựa chọn cũ, chúng ta thường dễ phán xét chính mình.
“Tại sao tôi lại ngu ngốc như vậy?”
“Tại sao tôi không nhìn ra sớm hơn?”
“Tại sao tôi lại tin người đó?”
“Tại sao tôi đã bỏ qua cơ hội ấy?”
Những câu hỏi như vậy thường không giúp chúng ta trưởng thành. Chúng chỉ khiến chúng ta quay trở lại quá khứ để trừng phạt bản thân.
Thay vì hỏi:
“Tại sao tôi lại sai?”
Hãy thử hỏi:
“Lựa chọn đó đã dạy tôi điều gì?”
Đây là sự thay đổi rất nhỏ trong cách đặt câu hỏi, nhưng có thể tạo ra một thay đổi rất lớn trong cách chúng ta sống.
Một thất bại có thể cho ta biết điều gì không phù hợp.
Một mối quan hệ tan vỡ có thể giúp ta hiểu hơn về nhu cầu, giới hạn và trách nhiệm của mình.
Một quyết định sai có thể cho ta kinh nghiệm để lần sau đưa ra quyết định tốt hơn.
Một lần mất mát có thể khiến ta biết trân trọng những gì đang có.
Nếu biết nhìn đúng cách, không có trải nghiệm nào hoàn toàn vô nghĩa.
3. Quá khứ là dữ liệu, không phải bản án
Có một sự khác biệt rất lớn giữa học từ quá khứ và sống trong quá khứ.
Học từ quá khứ nghĩa là ta nhìn lại sự việc, xác định nguyên nhân, nhận ra bài học và thay đổi hành động.
Sống trong quá khứ nghĩa là ngày hôm nay vẫn tiếp tục chịu đau vì những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.
Quá khứ chỉ thực sự trở thành gánh nặng khi chúng ta biến nó thành bản án dành cho chính mình.
“Tôi từng thất bại” không có nghĩa là “tôi là người thất bại”.
“Tôi từng lựa chọn sai” không có nghĩa là “tôi luôn đưa ra những lựa chọn sai”.
“Tôi từng bị tổn thương” không có nghĩa là “cuộc đời tôi chỉ toàn tổn thương”.
Một sự kiện xảy ra trong quá khứ chỉ là một phần câu chuyện, không phải toàn bộ con người chúng ta.
Điều quan trọng không phải là chúng ta đã từng như thế nào, mà là chúng ta đang trở thành người như thế nào sau những gì đã trải qua.
4. Hãy nhìn lại những lựa chọn bằng lòng bao dung
Có những quyết định trong quá khứ nếu được đưa ra ở thời điểm hiện tại, có lẽ chúng ta sẽ lựa chọn khác.
Nhưng hãy nhớ rằng: con người của ngày hôm qua chỉ có kiến thức, kinh nghiệm và nhận thức của ngày hôm qua.
Ta không thể dùng trí tuệ của hiện tại để kết án một con người trong quá khứ.
Ngày ấy, chúng ta đã lựa chọn dựa trên những gì mình biết.
Ngày ấy, chúng ta có thể chưa đủ trưởng thành.
Ngày ấy, chúng ta có thể đang sợ hãi.
Ngày ấy, chúng ta có thể chưa nhìn thấy những điều mà hôm nay đã nhìn thấy.
Vì vậy, khi nhìn lại chính mình, hãy có một chút bao dung.
Bao dung không có nghĩa là phủ nhận sai lầm.
Bao dung là thừa nhận sai lầm nhưng không dùng sai lầm để phủ nhận giá trị của bản thân.
Ta có thể nói:
“Đúng, tôi đã sai.”
“Đúng, tôi đã có những lựa chọn chưa tốt.”
“Nhưng tôi đã học được.”
“Và từ hôm nay, tôi sẽ lựa chọn khác đi.”
Đó chính là dấu hiệu của trưởng thành.
5. Biến kinh nghiệm thành nguyên tắc sống
Nhìn lại quá khứ sẽ trở nên có ý nghĩa hơn khi mỗi trải nghiệm tạo ra một nguyên tắc mới cho cuộc đời.
Nếu từng tin tưởng quá dễ dàng, hãy học cách kiểm chứng.
Nếu từng nóng giận làm tổn thương người khác, hãy học cách dừng lại trước khi nói.
Nếu từng bỏ bê sức khỏe, hãy biết chăm sóc cơ thể.
Nếu từng để sĩ diện ngăn mình nhận lỗi, hãy học cách nói lời xin lỗi.
Nếu từng vì lợi ích trước mắt mà đánh mất giá trị lâu dài, hãy học cách nhìn xa hơn.
Nếu từng dành quá nhiều thời gian cho những điều không quan trọng, hãy học cách trân trọng thời gian.
Đó chính là cách biến kinh nghiệm thành trí tuệ.
Một người trưởng thành không phải là người chưa từng sai.
Một người trưởng thành là người không để cùng một bài học phải lặp lại quá nhiều lần.
6. Đừng sống bằng câu “Giá như…”
“Giá như tôi đã không gặp người ấy.”
“Giá như tôi đã không đầu tư vào việc đó.”
“Giá như tôi đã mạnh mẽ hơn.”
“Giá như tôi đã bắt đầu sớm hơn.”
Hai chữ “giá như” có thể giữ chân một con người trong nhiều năm.
Nhưng cuộc đời không vận hành bằng những điều “giá như”.
Cuộc đời vận hành bằng những gì ta lựa chọn từ giây phút này trở đi.
Ta không thể quay lại ngày hôm qua để sửa một câu nói.
Không thể quay lại năm trước để thay đổi một quyết định.
Không thể trở về tuổi trẻ để sống lại một cơ hội.
Nhưng chúng ta luôn có thể bắt đầu lại từ hôm nay.
Điều đã xảy ra hãy để nó trở thành bài học.
Điều chưa xảy ra hãy để nó trở thành cơ hội.
Và điều đang xảy ra chính là nơi chúng ta có quyền lựa chọn.
7. Bài tập nhìn lại chính mình
Hãy dành một khoảng thời gian yên tĩnh và viết xuống năm lựa chọn quan trọng trong cuộc đời mình.
Với mỗi lựa chọn, hãy trả lời năm câu hỏi:
Một: Tôi đã lựa chọn điều gì?
Hai: Vì sao tôi đã lựa chọn như vậy?
Ba: Kết quả thực tế là gì?
Bốn: Tôi đã học được điều gì?
Năm: Nếu gặp một tình huống tương tự hôm nay, tôi sẽ làm khác điều gì?
Đừng viết để phán xét.
Hãy viết để hiểu.
Đừng tìm một người có lỗi.
Hãy tìm một bài học.
Đừng cố thay đổi quá khứ.
Hãy dùng quá khứ để thay đổi tương lai.
8. Trưởng thành là khi ta có thể bình yên với chính mình
Có một ngày, chúng ta sẽ nhìn lại những năm tháng đã qua mà không còn muốn trách móc ai nữa.
Không trách người đã rời đi.
Không trách người đã làm mình tổn thương.
Không trách hoàn cảnh.
Không trách chính mình.
Ta chỉ mỉm cười và nói:
“Tất cả những điều ấy đã góp phần tạo nên tôi của ngày hôm nay.”
Có thể quá khứ không hoàn hảo.
Có thể chúng ta đã từng sai.
Có thể có những điều không bao giờ sửa lại được.
Nhưng chính những vết nứt ấy đôi khi lại giúp chúng ta nhìn thấy ánh sáng.
Cuộc đời không yêu cầu chúng ta phải có một quá khứ hoàn hảo.
Cuộc đời chỉ cho chúng ta cơ hội biến những gì đã xảy ra thành sự trưởng thành.
Vì vậy, hãy nhìn lại quá khứ một lần nữa.
Không phải để quay về.
Không phải để tự trách.
Không phải để tiếc nuối.
Mà để hiểu.
Hiểu mình đã từng là ai.
Hiểu mình đã từng lựa chọn như thế nào.
Hiểu những lựa chọn ấy đã dạy mình điều gì.
Và quan trọng nhất, hiểu rằng từ hôm nay, mình có quyền lựa chọn một con đường khác.
Quá khứ là câu chuyện đã viết.
Hiện tại là trang sách đang mở.
Và tương lai vẫn còn những trang trắng để chúng ta viết tiếp.