HNI 29-7

BÀI THƠ CHƯƠNG 7: SỨ MỆNH – TẦM NHÌN – GIÁ TRỊ GIA ĐÌNH

Gia đình muốn bước đường xa

Trước tiên phải biết mình là vì đâu

Đi đâu, đi đến nơi nào

Và mang theo những giá trị gì đây?

Sứ mệnh như ánh sáng ngày

Soi cho gia đình những ngày bước đi

Dẫu cho cuộc sống đổi dời

Vẫn còn biết được mình vì điều chi

Không vì tiền bạc mà quên

Những điều quý giá làm nên con người

Không vì danh vọng trên đời

Mà quên mái ấm, nụ cười người thân

Sứ mệnh là một chữ tâm

Là điều gia đình âm thầm dựng xây

Là trao tri thức mỗi ngày

Là nuôi thế hệ mai này lớn lên

Là khi con trẻ trưởng thành

Biết yêu, biết sống, biết dành niềm tin

Biết làm việc, biết tự mình

Đứng lên trước những hành trình khó khăn

Tầm nhìn là ánh sáng xa

Là bức tranh lớn gia đình muốn thành

Năm năm, mười năm, hai mươi

Nhìn về phía trước, cùng người bước đi

Ngày mai ta muốn điều gì?

Gia đình hạnh phúc hay vì giàu sang?

Con em được học hành đàng hoàng?

Cha mẹ khỏe mạnh, bình an tuổi già?

Tài sản có đủ dựng xây?

Nguồn thu vững chắc, tháng ngày an tâm?

Có thương hiệu, có niềm tin?

Có mang giá trị đến cho cộng đồng?

Tầm nhìn không phải ước mong

Mà là mục tiêu được lòng cùng theo

Từng năm vun đắp thật đều

Từng ngày tiến bước, từng điều dựng xây

Hôm nay gieo một hạt mầm

Ngày mai cây lớn, bóng râm cho người

Hôm nay học một điều mới

Ngày mai thêm một cơ hội mở ra

Gia đình cùng hướng về xa

Nhưng từng bước nhỏ phải là hôm nay

Không mong thành công một ngày

Mà kiên trì dựng từng ngày tương lai

Giá trị cốt lõi trong nhà

Là điều giữ vững dù qua tháng ngày

Tiền tài có thể đổi thay

Công nghệ thay đổi, nghề nay khác rồi

Nhưng điều quý nhất trên đời

Là lòng trung thực, là người có tâm

Là khi đã hứa thì làm

Là khi đã nói, phải làm đúng thôi

Chữ tín như một ngọn đèn

Soi đường gia đình qua những thăng trầm

Dẫu cho lợi ích trước mắt

Cũng không đánh đổi niềm tin lâu dài

Trách nhiệm là gốc dựng xây

Mỗi người góp sức, mỗi ngày một vai

Người làm, người học, người xây

Người chăm mái ấm, người khai mở đường

Không ai chỉ hưởng quyề