Bài thơ – Chương 15: Chuyển Hóa Tham – Sân – Si

Tham – sân – si như mây che nắng,
Phủ kín tâm người giữa cõi mê.
Khi lòng còn mãi ham và giận,
Khó thấy bình yên, khó trở về.

Tham nhiều chẳng thể làm giàu mãi,
Chỉ khiến tâm hồn mãi khát khao.
Biết đủ là giàu, là hạnh phúc,
An nhiên đón gió giữa trời cao.

Sân hận như than hồng rực lửa,
Đốt người trước cả đốt người sau.
Lấy lòng từ ái thay hờn giận,
Để nở nụ cười giữa khổ đau.

Si mê là bóng đêm vô tận,
Che lấp chân tâm bởi vọng cầu.
Trí tuệ soi đường tan mây tối,
Đưa người về bến sáng nhiệm mầu.

Mỗi ngày quán chiếu từng tâm niệm,
Nhận rõ điều sai để đổi thay.
Chuyển hóa từ trong từng ý nghĩ,
Cho đời thêm đẹp, sáng tương lai.

Đừng thắng người bằng lời hơn thua,
Hãy thắng chính mình bằng yêu thương.
Buông bỏ tham – sân và si chấp,
Để tâm thanh thản giữa vô thường.

Khi lòng trong sáng như gương ngọc,
Hạnh phúc nở hoa khắp mọi miền.
Chuyển hóa chính mình là chân thắng,
Đưa đời hòa nhịp với bình yên.