HNI 01/08
THƠ LỤC BÁT
CHƯƠNG 11: RÈN LUYỆN MỖI NGÀY
Mỗi ngày rèn một chút thôi,
Mai sau góp lại thành đời vững tâm.
Kiên trì vun đắp âm thầm,
Như cây bén rễ tháng năm lớn dần.
Muốn nên người phải chuyên cần,
Luyện tâm, luyện trí, luyện phần bản thân.
Đường xa chẳng ngại khó khăn,
Có lòng cố gắng sẽ gần thành công.
Sắt kia qua lửa mới hồng,
Người qua thử thách mới mong trưởng thành.
Ngọc kia mài giũa long lanh,
Con người rèn luyện mới thành giá trị.
Hôm nay học hỏi từng khi,
Ngày mai trí tuệ bước đi vững vàng.
Đừng mong quả ngọt vội vàng,
Cây non cần trải nắng vàng mưa sa.
Mỗi ngày sửa đổi chính ta,
Bỏ điều chưa tốt, mở ra điều lành.
Giữ lòng trong sáng chân thành,
Nuôi tâm nhân ái, dưỡng thành niềm tin.
Kỷ luật giữ vững hành trình,
Giúp ta vượt khỏi chính mình hôm qua.
Không cần bước thật nhanh xa,
Chỉ cần bền chí vượt qua tháng ngày.
Một trang sách đọc hôm nay,
Là thêm ánh sáng dựng xây tương lai.
Một lần cố gắng không phai,
Góp thành sức mạnh ngày mai vươn mình.
Khó khăn thử thách tâm tình,
Rèn cho bản lĩnh, luyện mình kiên gan.
Dẫu cho cuộc sống gian nan,
Giữ tâm vững bước, chẳng than giữa đời.
Mỗi ngày gieo một nụ cười,
Gieo thêm tử tế cho người quanh ta.
Rèn thân, rèn trí, rèn tâm,
Ba điều kết hợp âm thầm tiến lên.
Đường đời có lúc chông chênh,
Nhưng người bền chí sẽ nên việc lành.
Thời gian vun đắp trưởng thành,
Biến bao cố gắng hóa thành mùa hoa.
Đừng chờ phép lạ đi qua,
Chính ta tạo lấy ngày mai huy hoàng.
Rèn luyện từ những việc thường,
Tạo nên giá trị, mở đường tương lai.
Kiên tâm giữ trọn tháng ngày,
Thành công sẽ đến trong tay người bền.