HNI 17-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 19:TÀI SẢN VÀ CON NGƯỜI
Tài kia giữa cõi nhân sinh,
Ai không mong có mái nhà bình yên.
Có nơi che nắng che mưa,
Có tiền dành dụm sớm trưa phòng mình.
Tài sản chẳng phải vô tình,
Mà là kết quả hành trình lao công.
Bao ngày vất vả long đong,
Đổi bằng mồ hôi, bằng công sức mình.
Một căn nhà, một mái hiên,
Có khi chứa cả bao niềm ước mong.
Một khoản tiết kiệm nhỏ thôi,
Cũng là chỗ dựa những hồi khó khăn.
Có tài, lòng bớt lo âu,
Có nguồn dự trữ, mai sau vững vàng.
Khi đời bất chợt gian nan,
Ta còn nguồn lực để mang gia đình.
Tài kia đem lại niềm tin,
Cho người thêm được quyền mình lựa ra.
Không vì thiếu thốn mà cam,
Không vì cơ cực phải làm điều sai.
Nhưng rồi tài sản càng nhiều,
Con người đôi lúc càng yêu cái mình.
Từ mong đủ sống bình minh,
Đến mong hơn kẻ khác mình mới yên.
Nhìn người có chiếc xe sang,
Lại đem chiếc cũ của mình so đo.
Nhìn người nhà cửa nguy nga,
Lại quên mái ấm mình là bình an.
Từ đây nảy một lòng tham,
Càng nhiều càng muốn, chẳng cam đủ đầy.
Hôm nay có một bàn tay,
Ngày mai muốn cả tháng ngày trong tay.
Tài sản vốn chỉ công cụ,
Đừng để nó biến thành tù tâm ta.
Đừng đem giá trị bản thân,
Đong bằng tiền bạc, bằng phần hơn ai.
Giàu đâu chỉ có bạc vàng,
Mà còn sức khỏe, thời gian, nghĩa tình.
Có người tài sản thật nhiều,
Mà lòng trống trải, chẳng yên một ngày.
Có người chẳng có thật nhiều,
Nhưng nhà ấm áp, sớm chiều yêu thương.
Có cha, có mẹ, có con,
Có người bên cạnh lúc buồn lúc vui.
Tài kia cũng tạo địa vị,
Khiến người được trọng giữa đời bon chen.
Nhưng danh vọng tựa mây bay,
Nếu không có đức, một ngày cũng tan.
Người giàu chớ vội kiêu căng,
Người nghèo chớ vội nghĩ rằng mình thua.
Giá trị chẳng ở hơn thua,
Mà trong cách sống, cách vừa lòng nhau.
Tài sản càng lớn càng cần,
Biết lo, biết giữ, biết phần sẻ chia.
Sở hữu không chỉ là quyền,
Mà còn trách nhiệm gắn liền phía sau.
Một đồng tạo được hôm nay,
Nếu dùng đúng cách sẽ xây ngày dài.
Đầu tư cho trí, cho tài,
Đầu tư con trẻ, tương lai gia đình.
Đừng chỉ để lại bạc tiền,
Mà trao tri thức, trao niềm tự tin.
Bởi tài sản nếu không hiểu,
Có ngày cũng mất, có khi tiêu tàn.
Người khôn biết giữ tài sản,
Nhưng không để của cải làm chủ mình.
Tiền là phương tiện cuộc đời,
Không nên biến thành mục tiêu cuối cùng.
Tài kia để sống tốt hơn,
Để cho gia đình có đường đi lên.
Để khi gặp cảnh khó khăn,
Ta còn sức mạnh vượt qua chính mình.
Có tài hãy nhớ một điều:
Càng nhiều nguồn lực, càng nhiều trách tâm.
Đừng dùng của cải áp người,
Đừng vì quyền lực quên người bên ta.
Hãy dùng tài sản dựng xây,
Tạo ra giá trị, giúp đời tốt hơn.
Một người giàu thật trong tâm,
Là người biết sống có phần cho nhau.
Mai này tóc bạc mái đầu,
Nhìn bao tài sản rồi đâu mang cùng.
Những gì còn lại cuối cùng,
Là người, là nghĩa, là lòng mình trao.
Tài sản có thể đổi thay,
Nhà cao, xe đẹp cũng ngày phai thôi.
Nhưng điều đẹp nhất trong đời,
Là ta đã sống cho người, cho ta.
Sở hữu để được tự do,
Không vì sở hữu mà lo suốt đời.
Tài kia chỉ đẹp tuyệt vời,
Khi người làm chủ, chẳng rời mất tâm.