HNI 18/8/2026:

BÀI THƠ CHƯƠNG 24: DANH TIẾNG VÀ ĐỊA VỊ

Danh kia giữa cõi nhân sinh,

Ai không mong muốn được mình biết tên?

Một lời khen, một lời quen,

Đôi khi sưởi ấm những đêm lạnh lòng.

Từ khi còn nhỏ trong vòng,

Ta mong cha mẹ ngóng trông tự hào.

Lớn lên bước giữa đời cao,

Lại mong xã hội trao vào tiếng khen.

Có người vì một cái tên,

Mải mê chạy mãi chẳng quên tháng ngày.

Có người vì một chức này,

Đánh đổi bình yên, đổi thay chính mình.

Địa cao chưa chắc tâm minh,

Danh vang chưa chắc nghĩa tình sâu xa.

Tiền nhiều chưa chắc lòng giàu,

Quyền cao chưa chắc người nào kính tin.

Có người ngồi ghế quyền uy,

Mà lòng chẳng được một ai thật lòng.

Có người chẳng chức, chẳng danh,

Nhưng bao người nhớ, bao người kính yêu.

Bởi vì địa vị chỉ là,

Một phần vị trí giữa bao con người.

Còn nhân cách ở trong đời,

Mới là nền móng để người đứng lâu.

Danh thơm chẳng đến từ đâu,

Mà do năm tháng trước sau giữ mình.

Một lần giữ chữ nghĩa tình,

Nhiều lần giữ trọn thành hình uy danh.

Một người biết giữ lòng thành,

Không cần nói lớn vẫn dành niềm tin.

Một người sống thật với mình,

Không cần tô vẽ vẫn nhìn thấy tâm.

Danh kia có thể âm thầm,

Không cần quảng cáo, chẳng cần khoe khoang.

Việc làm thay tiếng nói vang,

Thời gian sẽ nói rõ ràng về ai.

Đừng vì thiên hạ nhìn mình,

Mà đem cuộc sống đổi thành diễn vai.

Đừng vì một chút tiếng khen,

Mà quên giá trị bình yên trong lòng.

 

Có người khoe chiếc xe sang,

Có người khoe những bạc vàng đầy tay.

Nhưng rồi khi khép cửa ngày,

Điều gì còn lại sau đầy hào quang?

 

Một căn nhà lớn chưa sang,

Nếu trong nhà chẳng có người yêu thương.

Một chức vụ lớn chưa vinh,

Nếu dùng quyền lực làm mình cao hơn.

 

Cao sang chẳng bởi chiếc ghế,

Mà do cách sống trước sau với đời.

Người cao quý nhất trên đời,

Là người có thể giúp người đứng lên.

Danh không phải để hơn người,

Mà là trách nhiệm với đời trao cho.

Càng cao càng phải biết lo,

Biết nghe, biết nhận, biết cho công bằng.

Người lãnh đạo được lòng dân,

Không vì quyền lực mà cần ép ai.

Mà vì giữ trọn chữ ngay,

Giữ niềm tin cậy tháng ngày không phai.

Danh tiếng giống chiếc bình đời,

Gìn lâu mới quý, một lời vỡ tan.

Một lần đánh mất niềm tin,

Bao năm gây dựng khó tìm lại nguyên.

Thời nay mạng xã hội nhiều,

Một câu nói có thể truyền rất xa.

Một hành động của chúng ta,

Có khi cả vạn người qua nhìn vào.

Đừng vì nổi tiếng mà lao,

Theo bao thị phi, lao vào hơn thua.

Nổi danh chưa phải thành công,

Tạo ra giá trị mới mong bền lâu.

Có người chẳng được ai khen,

Vẫn âm thầm sống thiện lành mỗi ngày.

Không cần ánh mắt thế gian,

Vẫn làm điều đúng, vẫn mang lòng lành.

Đó là phẩm giá thật mình,

Không cần khán giả, không cần vỗ tay.

Làm điều tử tế hôm nay,

Dẫu không ai thấy, vẫn hay trong lòng.

Địa vị rồi cũng đổi thay,

Danh kia rồi cũng có ngày nhạt phai.

Chỉ còn nhân nghĩa ở lại,

Theo người qua những tháng ngày cuối đời.

Đừng đo giá trị con người,

Chỉ bằng tài sản, chức ngôi, tiếng đời.

Hãy nhìn cách họ sống thôi,

Cách họ đối xử với người xung quanh.

Một người thành đạt thật tình,

Là người càng có càng gìn giữ tâm.

Càng cao càng sống âm thầm,

Càng nhiều quyền lực càng cần khiêm nhường.

Danh cao quý nhất đời người,

Là khi nhắc đến vẫn cười yêu thương.

Địa cao quý nhất trên đời,

Là khi rời ghế vẫn người nhớ tên.

Danh không làm nên con người,

Mà người làm nên danh thời của mình.

Địa vị có thể đổi thay,

Nhân tâm, phẩm giá mới hay bền đời.