HNI 19-8
BÀI THƠ CHƯƠNG 30: SỰ SỤP ĐỔ TỪ BÊN TRONG
Một ngôi nhà đẹp bên ngoài,
Mà trong nền móng đã cài vết đau.
Gió giông chưa đến lần nào,
Mà tường đã nứt bởi bao bất hòa.
Một người có thể bước xa,
Nhưng lòng chia rẽ lại là vực sâu.
Tổ chức mạnh đến đâu nào,
Nếu không tin tưởng, trước sau cũng tàn.
Sụp không phải bởi gian nan,
Mà do những vết âm thầm trong nhau.
Một lời không nói từ lâu,
Một lần thất hứa, một câu nghi ngờ.
Mâu thuẫn nếu chẳng giải hòa,
Từ điều rất nhỏ hóa ra lớn dần.
Người thì bảo vệ phần mình,
Người thì giành lấy quyền mình trong tay.
Khi không còn nghĩ ngày mai,
Chỉ lo thắng được một ai hôm nào,
Thì dù đứng giữa trời cao,
Tập thể cũng đã lao đao mất rồi.
Niềm tin như nước trong đời,
Mất đi một giọt, khó vơi lại đầy.
Một khi nghi ngại chất dày,
Bao lời giải thích cũng lay niềm tin.
Có khi chẳng phải kẻ thù,
Mà do nội bộ chẳng thu được lòng.
Người tài lặng lẽ rời đi,
Người trung thành cũng chẳng còn muốn theo.
Lãnh đạo nếu chẳng biết nghe,
Chỉ quen mệnh lệnh, chẳng chia sẻ cùng,
Thì người phía dưới âm thầm,
Ngày càng xa cách, chẳng cùng một tâm.
Đáng buồn không phải sai lầm,
Mà là giấu lỗi, âm thầm che đi.
Tin xấu chẳng được nói gì,
Đến khi nhìn thấy đã khi nào muộn.
Đừng vì sợ một lời buồn,
Mà che sự thật, để nguồn họa sinh.
Người mang tin xấu chân tình,
Đôi khi chính họ giữ gìn tổ chức.
Thành công cũng dễ làm mờ,
Khiến người quên mất mình từng học sao.
Hôm nay đứng ở trên cao,
Ngày mai có thể rơi vào tự kiêu.
Thế gian luôn đổi rất nhiều,
Cách xưa từng đúng chưa đều đúng nay.
Nếu không học hỏi mỗi ngày,
Thành công quá khứ hóa thành xiềng chân.
Gia đình cũng vậy mà thôi,
Một nhà nếu thiếu những lời sẻ chia,
Sống chung nhưng chẳng gần nhau,
Mỗi người một hướng, nỗi đau một mình.
Muốn nhà bền vững nghĩa tình,
Phải nghe, phải nói, phải nhìn vào nhau.
Có sai thì biết nhận nhau,
Có đau thì biết trước sau chữa lành.
Tổ chức muốn được trưởng thành,
Phải xây minh bạch, phải dành niềm tin.
Lợi riêng đừng đặt lên trên,
Mục tiêu chung phải giữ gìn trước sau.
Không ai hoàn hảo đâu nào,
Quan trọng biết sửa khi nào mình sai.
Đừng tìm một kẻ đổ thay,
Để rồi vấn đề vẫn ngày một to.
Muốn xây phải biết nhìn vào,
Những nơi rạn nứt, những điều chưa lành.
Can đảm đối diện chính mình,
Mới mong sửa được những tình thế nguy.
Một người biết sửa điều sai,
Có thể đứng dậy sau ngày ngã đau.
Một nhà biết giữ thương nhau,
Có thể hàn gắn những đau trong lòng.
Một tập thể biết đồng lòng,
Biến bao khác biệt thành dòng sức chung.
Khủng hoảng chẳng phải tận cùng,
Nếu người còn muốn đi cùng với nhau.
Đừng chờ sụp đổ mới đau,
Đừng chờ mất hết mới vào sửa sang.
Hãy nhìn từ những vết rạn,
Giữ nền móng vững, giữ an trong nhà.
Bên ngoài giông bão phong ba,
Bên trong đoàn kết mới là sức son.
Muốn đi được đến tương lai,
Trước tiên hãy giữ những người bên mình.