HNI 16-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 18: NGHI LỄ CỦA ĐẤT

 

Có một nghi lễ diễn ra mỗi sáng

Khi bàn tay chạm vào lòng đất mềm

Không tiếng nhạc, không lời tuyên bố

Chỉ có gió và nhịp thở êm đềm

 

Người nông dân cúi xuống thật chậm

Như chào một người bạn rất lâu

Họ biết dưới lớp đất yên lặng

Có cả một thế giới nhiệm màu

 

Một hạt giống đặt vào lòng đất

Như gửi gắm một niềm tin sâu

Rằng ngày mai khi mầm thức giấc

Trái đất sẽ mỉm cười thật lâu

 

Đất không cần lời hứa hẹn

Chỉ cần sự kiên nhẫn mỗi ngày

Chỉ cần bàn tay không vội vã

Và trái tim không đổi thay

 

Họ học cách nuôi đất trước tiên

Trước khi mong cây lớn nhanh

Bởi một mảnh đất khỏe mạnh

Sẽ sinh ra cánh rừng xanh

 

Nước được giữ như giữ máu

Trong mạch sống của rừng sâu

Từng giọt rơi vào rễ nhỏ

Như lời chúc phúc nhiệm màu

Không khí đi qua từng chiếc lá

Mang theo những bản ca vô hình

Cây hít thở như con người vậy

Lặng lẽ sống cuộc đời của mình

Không thuốc trừ sâu, không hóa chất

Chỉ có thiên nhiên đỡ nâng

Sâu bệnh không còn là kẻ thù

Mà là dấu hiệu của cân bằng

Những trang nhật ký âm thầm viết

Ngày trồng, ngày nắng, ngày mưa

Mỗi dòng chữ là một lời hứa

Gửi cho tương lai rất xa xưa

Thu hoạch không phải là kết thúc

Mà là khởi đầu của hành trình

Khi cây rời khỏi cánh đồng

Để bước vào sứ mệnh chữa lành

 

Có những mùa chờ đợi rất lâu

Nhưng niềm tin chưa từng ngủ quên

Vì ai cũng hiểu trong im lặng

Thiên nhiên đang làm việc từng đêm

 

Trồng cây như làm một nghi lễ

Giữa con người và đất trời

Một nghi lễ không cần chứng kiến

Nhưng được ghi nhớ suốt đời

 

Và khi hoàng hôn rơi trên ruộng

Người nông dân đứng lặng nhìn xa

Họ biết từng luống cây nhỏ

Đang chữa lành cả thế giới này.