HNI 16-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 19: DÒNG CHẢY 5.000 NĂM

 

Có một dòng sông không nhìn thấy

Chảy qua từng thế hệ con người

Không mang theo nước

Mà mang theo trí tuệ của đất trời

 

Dòng sông bắt đầu từ rừng sâu

Từ tiếng lá rơi và mùi rễ cây

Từ bàn tay những người thầy thuốc cổ

Lặng lẽ chữa lành qua tháng ngày

 

Họ không có phòng thí nghiệm sáng đèn

Chỉ có bầu trời và những mùa mưa nắng

Nhưng họ hiểu cơ thể con người

Như hiểu nhịp điệu của đất đai thầm lặng

 

Họ nói về âm và dương

Như nói về đêm và ngày

Rằng sức khỏe là một bản nhạc

Cần cân bằng từng nhịp lay

 

Họ nói về khí trong cơ thể

Như gió chạy qua rừng cây

Không ai nhìn thấy gió

Nhưng ai cũng biết gió ở đây

 

Một chiếc lá có thể chữa lành

Một rễ cây có thể cứu người

Những điều giản dị ấy

Được giữ gìn suốt bao đời

 

Năm tháng trôi như dòng nước

Nhưng tri thức vẫn ở lại

Như hạt giống ngủ trong đất

Chờ một ngày được gọi tên

 

Có người nghĩ đó là quá khứ

Nhưng dòng sông chưa từng dừng

Nó vẫn chảy trong từng hơi thở

Trong từng nhịp tim âm thầm rung

 

Khoa học mở ra cánh cửa mới

Ánh sáng chiếu vào con đường xưa

Và nhận ra những gì cổ xưa

Đã biết từ rất lâu rồi

 

Những bài thuốc như bản nhạc

Nhiều nốt hòa vào nhau

Không một vị nào đơn độc

Như con người cần có nhau

 

Người thầy thuốc giỏi nhất

Không chờ bệnh đến mới ra tay

Họ dạy ta sống hài hòa

Để bệnh không tìm thấy đường quay

 

Dòng sông 5.000 năm vẫn chảy

Qua núi rừng và thành phố đông

Mang theo lời thì thầm cổ xưa

Rằng cơ thể là một vũ trụ mênh mông

Và khi ta học cách lắng nghe

Tiếng nói của chính mình

Ta sẽ hiểu dòng sông ấy

Đang chảy trong từng tế bào yên bình.