HNI 17-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 25: TRÁI TIM CHỮA LÀNH GIỮA RỪNG XANH

 

Giữa khu rừng thơm mùi lá thuốc

Một ngôi nhà mở cửa đón bình an

Không bảng hiệu của nỗi sợ

Chỉ có tiếng gió gọi tên hy vọng

 

Người bước vào không là bệnh nhân

Mà là người đang trở về chính mình

Bỏ lại sau lưng những âu lo cũ

Mang theo niềm tin vừa nhen nhóm

 

Ánh nắng tràn qua khung cửa gỗ

Chạm vào từng hơi thở dịu dàng

Dòng nước chảy quanh khu trị liệu

Như lời ru của đất mẹ hiền

 

Ở đây không có tiếng vội vàng

Không có nhịp bước của hoảng loạn

Chỉ có thời gian đi thật chậm

Để cơ thể kịp nhớ cách bình yên

 

Một tách trà ấm buổi sớm

Mang theo hương rừng thức dậy

Một buổi thiền giữa buổi chiều

Gọi tâm trí về lại bầu trời trong

 

Những đôi tay không chỉ chữa bệnh

Mà lắng nghe từng câu chuyện đời

Mỗi ánh mắt là một lời hứa

Sẽ đồng hành qua những mùa mưa

 

Cơ thể học lại cách nghỉ ngơi

Trái tim học lại cách tin tưởng

Tâm trí học lại cách buông xuống

Những gánh nặng không cần mang

 

Âm nhạc vang như dòng suối nhỏ

Chảy qua vùng ký ức xa xôi

Mang theo bao điều chưa nói

Tan vào khoảng lặng an lành

 

Có người đến với nỗi đau cũ

Có người đến vì mỏi mệt đời thường

Có người chỉ tìm một nơi tĩnh lặng

Để nghe nhịp tim mình rõ hơn

Rừng cây trở thành người bạn cũ

Mỗi chiếc lá là một lời chào

Gió chạm vai như lời động viên

Bầu trời mở ra vô tận phía trên

 

Ở đây không ai bị bỏ lại

Không ai bị quên lãng giữa đông người

Mỗi linh hồn đều được gọi tên

Bằng sự dịu dàng rất thật

Và khi rời đi vào một buổi sớm

Họ mang theo ánh sáng trong lòng

Không phải phép màu nào xảy ra

Chỉ là họ đã học cách yêu mình hơn