HNI 21-4
BÀI THƠ CHƯƠNG 11:NGÔI NHÀ BIẾT CHỮA LÀNH
Có những ngôi nhà chỉ để ở
Và có những ngôi nhà để sống
Nhưng cũng có những ngôi nhà đặc biệt
Được sinh ra để chữa lành
Cánh cửa mở ra không chỉ là căn phòng
Mà là khoảng trời đầy nắng
Ánh sáng tràn qua khung cửa
Như bàn tay dịu dàng chạm vào tuổi già
Một tia nắng buổi sáng
Có thể thay cả viên thuốc
Một làn gió đi ngang hành lang
Có thể làm trái tim nhẹ hơn
Ngôi nhà không nói gì
Nhưng hiểu từng bước chân chậm
Hiểu khi bàn tay cần chỗ vịn
Hiểu khi đôi mắt cần ánh sáng
Những bức tường không lạnh lẽo
Chúng mang màu của bình yên
Màu xanh của khu vườn nhỏ
Màu gỗ của ký ức xa xưa
Ở đó không khí biết thở
Cửa sổ biết mở ra bầu trời
Căn phòng biết giữ sự yên tĩnh
Cho giấc ngủ tròn đầy hơn
Không gian không thúc ép
Chỉ nhẹ nhàng mời gọi
Một vòng đi bộ quanh hồ
Một buổi chiều chăm luống rau
Những con đường không dài
Nhưng đủ để bước mỗi ngày
Những khu vườn không lớn
Nhưng đủ để trái tim vui
Tiếng chim thay tiếng còi xe
Tiếng lá thay tiếng ồn phố thị
Sự bình yên chảy qua từng góc nhỏ
Như dòng nước chảy qua đá
Ngôi nhà không chữa bệnh
Nhưng giúp con người ít bệnh
Không giữ thời gian lại
Nhưng giúp thời gian dịu dàng hơn
Có những buổi chiều ngồi bên hiên
Nhìn nắng chậm rơi qua hàng cây
Chỉ cần thế thôi cũng đủ
Để thấy cuộc đời vẫn đẹp
Mỗi căn phòng là một chiếc ôm
Mỗi hành lang là một lời chào
Mỗi khu vườn là một nụ cười
Mỗi mái nhà là một lời hứa
Rằng tuổi già không cô đơn
Rằng bình yên không xa xỉ
Rằng nơi ở có thể trở thành
Một người bạn suốt đời.