HNI 22-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 13: KHI THIÊN NHIÊN TRỞ THÀNH BÁC SĨ

 

Buổi sáng mở cửa ra là gặp nắng

Gặp gió đi ngang qua mái hiên

Gặp tiếng chim gọi ngày mới

Nhẹ như một lời chào bình yên

 

Không ai kê đơn cho ánh sáng

Không ai bán tiếng lá xào xạc

Nhưng cơ thể bỗng thấy khỏe hơn

Khi bước chân chạm vào cỏ mát

 

Con đường nhỏ quanh công viên

Không dài như những chuyến đi xa

Nhưng đủ để trái tim hiểu

Mình vẫn đang sống thật thà

 

Mỗi bước đi là một nhịp thở

Mỗi nhịp thở là một niềm vui

Không cần đếm số bước chân

Chỉ cần bước chậm mà thôi

 

Có chiếc ghế đá chờ sẵn

Dưới tán cây già nhiều năm

Ngồi xuống nghe ngày trôi nhẹ

Thấy đời chẳng vội vã lắm

 

Tiếng nước rơi từ hồ nhỏ

Như bản nhạc không lời

Mỗi giọt rơi là một phút

Tâm trí rời xa chơi vơi

 

Vườn thiền nằm yên tĩnh

Không cần ai nhắc phải im

Chỉ cần bước vào là biết

Đây là nơi nghỉ của tim

 

Một hòn đá nằm lặng lẽ

Một lối sỏi dẫn rất xa

Mỗi bước chân như chậm lại

Cho tâm hồn kịp thở ra

 

Có những bàn tay chăm đất

Trồng thêm một mầm xanh

Niềm vui lớn lên từng ngày

Cùng chiếc lá non mỏng manh

 

Một luống rau nhỏ thôi

Nhưng chứa cả mùa hy vọng

Mỗi buổi sáng ra thăm vườn

Thấy đời mình còn rộng

 

Công viên không nói nhiều

Chỉ ôm con người bằng gió

Chỉ ru con người bằng nắng

Chỉ giữ con người bằng cỏ

 

Bệnh viện có thể chữa bệnh

Nhưng thiên nhiên chữa nỗi buồn

Một buổi chiều ngồi dưới cây

Đủ làm trái tim dịu luôn

Và khi hoàng hôn khẽ xuống

Ánh vàng phủ lối đi quen

Người ta bước về nhà chậm

Mang theo bình yên bên thềm.