HNI 23-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 35: TRÁI TIM CỘNG ĐỒNG

 

Ngôi làng thức dậy sớm mai

Sương còn vương nhẹ trên vai hiên nhà

 

Tiếng cười lan khắp sân hoa

Người già tập dưỡng, trẻ ra nô đùa

 

Nhịp đời chậm lại như mơ

Thời gian không vội, chẳng chờ ai đi

 

Cổng làng mở cửa mỗi khi

Bạn bè bốn hướng bước về sum vầy

 

Quảng trường rộn rã tiếng ca

Bài dân ca cũ ngân xa chiều vàng

 

Bàn trà kể chuyện thế gian

Những năm tháng cũ mở trang ký ức

 

Mái đầu bạc sáng trí khôn

Như cây cổ thụ giữa vườn bốn mùa

 

Người già dạy cháu trồng hoa

Cháu cười rạng rỡ, nắng hòa trên tay

 

Chiều về lớp học mở ngay

Bài học cuộc sống đong đầy yêu thương

 

Chuyện đời qua những con đường

Bao nhiêu bão tố vẫn vương nụ cười

 

Nhịp cầu nối giữa hai đời

Người đi trước dắt người thời mai sau

 

Đêm về ánh đèn lung linh

Sân khấu nhỏ sáng ân tình bao la

 

Khúc ca vang giữa trời xa

Tuổi già lại hóa mùa hoa rực rỡ

 

Bức tranh vẽ giấc mơ xưa

Nay thành hiện thực giữa mùa an vui

 

Mỗi ngày thêm một nụ cười

Niềm vui nở khắp đất trời bình yên

 

Không ai bị bỏ bên lề

Không ai lặng lẽ đi về cô đơn

 

Ở đây ai cũng có tên

Có vai trò sống, có quyền cho đi

 

Chia nhau từng tách trà chiều

Chia nhau từng phút nâng niu cuộc đời

 

Người già kể chuyện xa xôi

Trẻ nghe say đắm như ngồi cạnh sông

 

Thời gian chảy mãi mênh mông

Mà nơi đây vẫn ấm nồng tình thân

 

Cây đời bén rễ rất sâu

Nở hoa hy vọng nhiệm màu tương lai

 

Ai qua cũng muốn ở hoài

Vì nơi này chính “nhà” hai chữ thôi

 

Tuổi già chẳng phải xa xôi

Mà là chương mới rạng ngời ánh dương

Làng kia giữ trọn yêu thương

Làm nên trái tim cộng đồng bền lâu

Ngày mai mở lối nhiệm màu

Người già hạnh phúc – địa cầu bình yên