HNI 30-4

BÀI THƠ CHƯƠNG 3: MỘT MÁI NHÀ KHÔNG THỂ CHIA ĐỀU

 

Ngày xưa những mái nhà chung

Tưởng rằng đủ ấm giữa vùng bão giông

Bữa cơm chia sẻ đồng lòng

Mỗi em một góc giường không riêng mình

 

Hàng dài bước nhỏ lặng thinh

Xếp hàng chờ đợi bình minh bắt đầu

Tiếng cười vang giữa sân sâu

Nhưng không ai biết nỗi đau mỗi người

 

Tình thương chia suất như cơm

Mỗi ngày một ít chẳng hơn chẳng kém

Ánh nhìn vội vã dịu êm

Nhưng không đủ ấm những đêm nhớ nhà

 

Có em chưa kịp gọi cha

Đã quen gọi chú gọi bà thay tên

Có em chưa biết vòng tay

Đã quen tự ngủ qua ngày tháng trôi

 

Những đêm gió lạnh bồi hồi

Không ai ngồi cạnh hỏi rồi con chưa

Không ai kể chuyện đêm mưa

Chỉ nghe tiếng gió như vừa gọi tên

 

Lớn lên trong những hành lang

Bước chân vang vọng dọc ngang im lìm

Trái tim bé nhỏ đi tìm

Một người duy nhất gọi mình là con

 

Thế gian rộng lớn mênh mông

Mà sao con thấy hoang mang vô cùng

Căn phòng trật tự gọn gàng

Nhưng không thay thế được vòng tay thân

 

Khi ngày rời khỏi nơi này

Con mang theo cả tháng ngày lặng im

Bước ra cuộc sống đi tìm

Một nơi thuộc về trái tim của mình

 

Hóa ra điều trẻ cần hơn

Không phải bữa ăn hay căn phòng đẹp

Mà là ánh mắt dịu hiền

Luôn nhìn con với niềm tin trọn đời

 

Ước gì mỗi đứa trẻ thôi

Được nghe hai tiếng “con ơi” mỗi ngày

Ước gì thế giới từ đây

Không còn mái ấm mà đầy cô đơn

Một mái nhà nhỏ giản đơn

Cũng là bến đỗ vững bền đời con