HNI 01-5

BÀI THƠ CHƯƠNH 12: MÁI NHÀ LỚN CHO TRẺ

 

Một ngôi làng mở cổng xanh

Đón bao ánh mắt mong manh vào đời

 

Không còn phòng ngủ lạnh lơi

Không còn góc nhỏ chơi vơi một mình

 

Có người gọi tiếng con xinh

Có người thức trắng giữ bình yên đêm

 

Có bàn tay ấm dịu êm

Dắt qua ngày gió, qua đêm lạnh dài

 

Không còn sợ hãi ngày mai

Không còn bơ vơ giữa hai lối đường

 

Ngôi nhà thắp lửa yêu thương

Cho tim bé lại tìm đường nở hoa

 

Bữa cơm có tiếng gọi “à”

Có người chờ đợi khi ta trở về

 

Có vòng tay đón say mê

Có lời ru khẽ bên thềm trăng lên

 

Những mùa sinh nhật thân quen

Bánh kem thắp sáng ngọn đèn tuổi thơ

 

Không còn nước mắt bơ vơ

Không còn ký ức chơ vơ một mình

 

Có anh chị lớn bên mình

Chia nhau sách vở, nghĩa tình sớm hôm

 

Mỗi ngày là một con đường

Dẫn về tương lai ngát hương nắng vàng

 

Trẻ em là những mầm sang

Chỉ cần chăm bón, nở ngàn ước mơ

 

Không cần cung điện nguy nga

Chỉ cần mái ấm chan hòa tiếng cười

 

Có cha, có mẹ trong đời

Là điều quý nhất đất trời tặng ban

 

Từ nay không gọi lang thang

Từ nay gọi tiếng gia đình thân thương

 

Một làng kết nối muôn phương

Dựng nên mái ấm yêu thương trọn đời

 

Ngày mai nắng mới rạng ngời

Những đứa trẻ lớn thành người tự do

 

Hạt mầm gieo xuống hôm nay

Mai này sẽ hóa rừng cây xanh trời

 

Gia đình lớn giữa cuộc đời

Là nơi mọi trẻ được mời bước vào

 

Nơi tình yêu mãi dâng trào

Nơi không ai phải nghẹn ngào cô đơn

Ngôi làng thắp sáng tâm hồn

Cho bao giấc mộng lớn khôn mỗi ngày

Mái nhà ấm giữa trời mây

Là điều đẹp nhất bàn tay con người