HNI 01-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 15: TRỞ VỀ VỚI THIÊN NHIÊN

 

Có một nơi rất xanh

Nơi gió hát bên cành lá non

 

Nơi không tiếng còi xe

Chỉ nghe chim hót mỗi chiều về

 

Một buổi sáng chân trần

Chạm vào cỏ mát dịu êm

 

Đất như ôm lấy chân

Nhẹ nhàng xoa dịu tâm hồn

 

Mặt trời lên rất sớm

Gọi bình minh đến thật gần

 

Ánh nắng len qua lá

Như lời chào dịu dàng trao

 

Có hồ nước lặng im

Soi mây trời trôi thật chậm

 

Ngồi nhìn làn nước xanh

Tâm hồn bỗng thấy bình an

 

Một chiếc lá rơi nhẹ

Dạy con bài học chia ly

 

Mùa xuân cây nở hoa

Mùa đông cây ngủ lặng yên

 

Cuộc đời cũng vậy thôi

Có buồn vui rồi qua đi

 

Khi chăm một mầm cây

Con học chờ đợi mỗi ngày

 

Thấy chiếc lá lớn lên

Niềm vui nhỏ nhoi nảy nở

 

Thiên nhiên không nói lời

Nhưng dạy con bao điều lớn

 

Dạy con biết kiên nhẫn

Biết hy vọng mỗi sớm mai

 

Dạy con biết lắng nghe

Những điều rất khẽ quanh mình

 

Gió thì thầm bên tai

Như lời mẹ hiền năm xưa

 

Bầu trời xanh bao la

Ôm trọn mọi nỗi cô đơn

 

Khi con thấy lạc lối

Hãy bước ra giữa trời xanh

 

Thiên nhiên dang rộng tay

Đón con trở về bình yên

L

Ở nơi ấy không phán xét

Không hỏi con đã từng đau

Chỉ có nắng dịu dàng

Và gió hong khô nước mắt

Trở về với thiên nhiên

Là trở về với chính mình

Nơi tâm hồn được chữa

Nhẹ như mây giữa trời cao