HNI 03-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 27: TỪ MỘT HẠT GIỐNG CÔ ĐƠN

 

Có một hạt mầm bé nhỏ

Nằm im giữa gió cuộc đời

Không mái nhà che bão tố

Không bàn tay dỗ ru lời

 

Đêm dài nghe lòng thổn thức

Hỏi vì sao thiếu vòng tay

Hỏi vì sao đời lặng lẽ

Bước chân nhỏ giữa đêm dài

 

Nhưng rồi bình minh khẽ gọi

Ánh nắng chạm tới tim em

Một bàn tay trao hơi ấm

Một nụ cười đến dịu êm

 

Ngôi làng mở ra cánh cửa

Đón em bằng cả yêu thương

Không còn khoảng trời lạc lõng

Không còn nỗi sợ cô đơn

 

Có người gọi em là con

Có người gọi em là cháu

Có người dạy em đứng dậy

Sau mỗi lần ngã thật đau

 

Em học cách nhìn vào gió

Biết gọi tên những nỗi buồn

Học cách ôm từng giọt lệ

Để lòng hóa ánh bình minh

 

Trang sách mở ra chân trời

Tiếng cười vang trong lớp học

Ước mơ mọc như mầm lá

Vươn lên qua tháng năm dài

 

Em học ngôn ngữ thế giới

Học yêu những miền xa xôi

Học nhìn người bằng ánh mắt

Của bao dung và nụ cười

 

Một ngày em đi rất xa

Mang theo ngôi làng trong tim

Mang theo tình thương đã nhận

Tỏa đi muôn hướng lặng im

 

Từ hạt mầm từng cô độc

Nay thành cây lớn giữa trời

Che mát bao người phía dưới

Như từng được chở che rồi

 

Em quay về nơi bắt đầu

Trao lại ánh nhìn tin yêu

Vòng tay nối vòng tay khác

Cho đời rộng mở thật nhiều

Không còn đứa trẻ lạc lối

Không còn nước mắt đơn côi

Chỉ còn những người công dân

Bước ra ôm lấy đất trời