HNI 07-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 13: NGÔI NHÀ BIẾT LẮNG NGHE CON NGƯỜI

 

Ngày xưa căn nhà im lặng

Chỉ là mái ngói che mưa

Bóng đèn đợi tay người bật

Cánh cửa đợi bước chân qua

 

Hôm nay ngôi nhà thức giấc

Biết nghe từng nhịp đời người

Biết khi bình minh vừa chạm

Đã mở rèm đón mặt trời

 

Cảm biến âm thầm rất nhỏ

Như những dây thần kinh xanh

Lắng nghe hơi thở cuộc sống

Trong từng căn phòng yên lành

 

Đèn kia tự mình bật sáng

Khi người vừa bước vào hiên

Rồi nhẹ nhàng tắt rất khẽ

Khi căn phòng đã ngủ yên

 

Máy lạnh hiểu mùa nắng hạ

Biết điều hơi mát dịu dàng

Không còn lạnh như băng giá

Mà như gió giữa rừng xanh

 

Nguồn điện âm thầm tính toán

Giữ cho năng lượng đầy vơi

Nước reo trong từng ống nhỏ

Không còn lãng phí cuộc đời

 

Cửa nhà biết người trở lại

Camera giữ giấc ngủ đêm

An ninh lặng thầm canh gác

Cho bình yên sáng bên thềm

 

Người già đi trong hành lang

Nếu chẳng may ngã bất ngờ

Tín hiệu lập tức báo động

Như bàn tay đỡ kịp thời

 

Không khí trong lành từng phút

Ngôi nhà tự biết lọc trong

Giấc ngủ sâu hơn đêm vắng

Tâm hồn cũng nhẹ như mây

 

Từ chiếc điện thoại nhỏ bé

Chủ nhân điều khiển mọi nơi

Dẫu đang cách xa ngàn dặm

Vẫn nghe hơi ấm trong nhà

 

Nhà giờ không còn vô cảm

Mà như người bạn lặng im

Hiểu từng thói quen rất nhỏ

Giữ gìn từng nhịp con tim

 

Mỗi căn nhà là mắt xích

Kết thành trí tuệ cộng đồng

Cả ngôi làng cùng kết nối

Như cơ thể sống mênh mông

 

Nhưng công nghệ không cai trị

Mà chỉ âm thầm sẻ chia

Dữ liệu thuộc về cư dân

Giữ riêng bình yên mỗi nhà

Mai này nhân gian sẽ khác

Ngôi nhà không chỉ bê tông

Mà là không gian biết sống

Biết yêu và hiểu con người