HNI 16-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 37: GIẤC MƠ BẮT ĐẦU TỪ MỘT NGÔI LÀNG

Một ngôi làng nhỏ bình yên

Mở ra giấc mơ dịu hiền tương lai

Không còn ranh giới đúng sai

Chỉ còn giá trị mỗi ngày trao nhau

Cánh đồng xanh mướt một màu

Mồ hôi hóa nắng thấm sâu đất lành

Bàn tay gieo hạt mong manh

Nuôi nguồn sống mới trong lành mai sau

Những ngôi nhà sáng ánh màu

Cửa luôn rộng mở đón chào tình thân

Không ai đứng ở ngoài sân

Không ai lạc bước khi cần chở che

Con đường nắng sớm ven đê

Tiếng cười trẻ nhỏ say mê học bài

Trang đời viết tiếp ngày mai

Tri thức nở rộ như hoa giữa trời

 

Người già kể chuyện một thời

Cháu con ngồi lắng nghe lời yêu thương

Tháng năm chẳng còn vấn vương

Vì đời đã có con đường sẻ chia

 

Dòng tiền không chỉ chia lìa

Mà quay trở lại nuôi kia cộng đồng

Mỗi lần trao đổi thành công

Một hạt hy vọng nảy mầm bình yên

 

Công việc không chỉ vì tiền

Mà vì ý nghĩa thiêng liêng cuộc đời

Mỗi ngày thức dậy mỉm cười

Biết mình đang sống đúng nơi thuộc về

 

Bữa cơm đầm ấm bốn bề

Người trồng, người bán, người về cùng ăn

Hạnh phúc giản dị rất gần

Chỉ cần chia sẻ muôn phần yêu thương

 

Hoàng hôn rót nắng cuối đường

Ánh đèn thắp sáng ngôi làng mơ xanh

Một ngày khép lại yên lành

Niềm tin mở lối cho hành trình xa

Từ đây lan tỏa muôn nhà

Giấc mơ nhỏ bé vươn ra địa cầu

Một ngôi làng giữa tinh cầu

Khởi đầu cho cả nhiệm màu tương lai