HNI 26-5

BÀI THƠ CHƯƠNG 39: CON NGƯỜI SỐNG THUẬN TỰ NHIÊN

Bao năm giữa cõi nhân gian

Con người đi mãi giữa ngàn đổi thay

Dựng nên phố thị từng ngày

Dựng nên công nghệ phủ đầy thế gian

3

Những tòa nhà giữa mây ngàn

Những dòng dữ liệu nối tràn địa cầu

 

Nhưng rồi giữa những biển sâu

Tâm hồn nhân loại bắt đầu lạc xa

 

Xa rừng xa đất quê nhà

Xa dòng suối mát chan hòa thiên nhiên

 

Henryle giữa ưu phiền

Suy về nguồn cội nối liền nhân sinh

 

Con người vốn thuộc thiên nhiên

Không thể tách khỏi hành trình đất trời

 

Khi rừng xanh mất giữa đời

Thì bao hơi thở cũng vơi dần rồi

 

Khi nguồn nước hóa chơi vơi

Con người cũng mất khoảng trời bình an

 

Dream Village muốn mở mang

Một đời sống mới dịu dàng xanh hơn

 

Có cây có đất có vườn

Có người sống chậm yêu thương đất lành

 

Một bàn tay chạm mầm xanh

Cũng làm chữa lại tâm lành bên trong

 

Con người giữa cõi bụi hồng

Đã quen vội vã giữa dòng thời gian

 

Nhiều người vật chất ngập tràn

Mà trong tâm trí ngổn ngang ưu phiền

 

Henryle vẫn dịu hiền

Gọi người quay lại thiên nhiên nhiệm màu

 

Trồng thêm cây giữa xanh màu

Giữ nguồn nước sạch trước sau cho đời

 

Không vì lợi ích nhất thời

Mà làm cạn kiệt đất trời mai sau

 

Năng lượng sạch mở nhịp cầu

Cho nền văn hóa xanh màu tương lai

 

Mặt trời tỏa sáng mỗi ngày

Nuôi nguồn sự sống nối dài nhân gian

 

Dream Village muốn mở mang

Một nền phát triển dịu dàng bền lâu

 

Không còn khói phủ biển sâu

Không còn ô nhiễm phủ màu đau thương

 

Con người học cách nhường nhịn

Với rừng với biển với nguồn thiên nhiên

 

Một đời sống biết bình yên

Biết đâu là đủ dịu hiền trong tâm

 

Không còn chạy mãi âm thầm

Theo bao vật chất phủ tràn quanh thân

 

Mà tìm giá trị tinh thần

Giữa cây cỏ biếc giữa ngần gió mây

 

Henryle vẫn đêm ngày

Tin rằng nhân loại đổi thay được mình

 

Khi người hiểu đất quê mình

Không là tài sản vô tình bán mua

 

Mà là cội rễ ngàn xưa

Nuôi bao sự sống sớm trưa từng ngày

 

Mai này qua những đổi thay

Con người rồi sẽ dang tay với đời

 

Sống cùng thiên nhiên sáng ngời

Sống cùng Trái Đất như người thân yêu

 

Một nền văn hóa mỹ miều

Là khi nhân loại biết điều cân bằng

 

Không còn tàn phá cội nguồn

Mà cùng gìn giữ yêu thương đất trời.