HNI 26-5
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: MỖI NGƯỜI LÀ MỘT HẠT GIỐNG ÁNH SÁNG
Giữa muôn vạn kiếp nhân gian
Mỗi người đều có ánh vàng riêng mang
Không ai vô nghĩa đời mình
Không ai sinh xuống hành tinh vô tình
Henryle vẫn lặng nhìn
Bao người lạc mất chính mình bấy lâu
Có người đi giữa biển sâu
Mà quên ánh sáng nhiệm màu trong tim
Có người sống rất lặng im
Không tin bản thân có niềm giá trị
Bao năm giữa chốn thị phi
Con người quen sống chỉ vì mưu sinh
Mà quên sâu thẳm tâm linh
Mỗi người đều có hành trình riêng mang
Một hạt giống ngủ âm thầm
Nếu không đánh thức sẽ nằm lặng yên
Dream Village muốn nối liền
Cho người tìm lại thiêng liêng chính mình
Một người biết sống quang minh
Có khi thắp sáng hành trình bao người
Một lời tử tế giữa đời
Có khi cứu được một người khổ đau
Một bàn tay rất nhiệm màu
Có khi mở lối qua cầu tuyệt vọng
Henryle vẫn luôn mong
Nhân gian thức tỉnh giữa dòng hôm nay
Không còn tự ti đắng cay
Không còn đánh mất tháng ngày tuổi xuân
Mỗi người giữa cõi nhân quần
Đều mang sứ mệnh góp phần dựng xây
Người gieo tri thức mỗi ngày
Người gieo hy vọng nối dài tương lai
Người gieo chữa lành hôm nay
Người gieo tình nghĩa đêm ngày cho dân
Một người sống thật chân thành
Cũng là ánh sáng lung linh giữa đời
Không cần nổi tiếng muôn nơi
Không cần quyền lực sáng ngời cao sang
Chỉ cần giữ được dịu dàng
Giữ lòng nhân ái giữa ngàn đổi thay
Một ngọn nến nhỏ hôm nay
Có thể thắp sáng đêm dài nhân gian
Một hạt giống rất dịu dàng
Có ngày thành cả rừng vàng tương lai
Dream Village dựng hôm nay
Cũng từ ánh sáng nối dài niềm tin
HDNA giữa hành tinh
Muốn cho nhân loại quang minh hơn nhiều
Biết sống tử tế thương yêu
Biết cùng nâng đỡ những điều đẹp hơn
Henryle vẫn cô đơn
Nhưng tin ánh sáng sẽ còn lan xa
Khi người sống thật vị tha
Thì bao bóng tối dần xa cõi đời
Một người tỉnh thức giữa đời
Có khi lay động bao người ngủ quên
Một người giữ được lòng bền
Có khi tạo dựng nền trên tương lai
Mai này qua những tháng ngày
Nhân gian rồi sẽ đổi thay từ lòng
Khi từng hạt giống sáng trong
Cùng nhau tỏa ánh giữa dòng thế gian.