HNI 26/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 2
TUỔI THƠ VÀ NHỮNG GIẤC MƠ KHÔNG TẮT
Tuổi thơ ấy có một bầu trời xanh
Có tiếng gió và cánh đồng rất rộng
Có cô bé mang trái tim lồng lộng
Nhìn mây bay mà mơ đến ngày mai
Có những chiều chân đất bước đường dài
Tay níu mẹ giữa dòng đời vất vả
Dẫu nghèo khó nhưng lòng còn tất cả
Một niềm tin trong trẻo đến vô ngần
Tuổi thơ nào cũng có những mùa xuân
Có giấc mộng nằm yên trong ánh mắt
Có hy vọng chưa một lần đánh mất
Dù cuộc đời nhiều giông gió bủa vây
Có cô bé từng thức những đêm dài
Nghe tiếng khóc vọng từ căn nhà nhỏ
Sớm hiểu được cuộc đời không như mơ
Nên trưởng thành trước tuổi của mình thôi
Có những người lớn lên giữa chơi vơi
Giấu nước mắt sau nụ cười bé nhỏ
Mang tổn thương âm thầm như ngọn gió
Đi theo mình qua năm tháng trưởng thành
Nhưng lạ thay trong sâu thẳm tim lành
Vẫn cháy sáng một bầu trời hy vọng
Như hạt mầm nằm sâu trong lòng đất
Chờ bình minh để bật dậy xanh tươi
Tuổi thơ nghèo không giết chết nụ cười
Chỉ khiến trái tim thêm nhiều nghị lực
Dạy con người biết yêu điều chân thực
Biết quý thương từ những chuyện giản đơn
Có những đứa trẻ đi hết cô đơn
Để sau này trở thành người mạnh mẽ
Mang yêu thương xoa dịu bao người khác
Bởi từng đau nên hiểu nỗi đau người
Thời gian trôi qua biết mấy đổi dời
Những cô bé rồi lớn lên lặng lẽ
Có người quên giấc mơ thời thơ bé
Giữa bộn bề cơm áo với lo toan
Nhưng sâu trong một góc nhỏ tâm hồn
Vẫn còn đó những điều chưa ngủ yên
Một bầu trời xanh trong và bình yên
Một khát vọng chưa bao giờ tắt lửa
Đôi khi chỉ cần một chiều mưa
Một bản nhạc hay tiếng cười năm cũ
Cũng đủ khiến trái tim mình nhắc nhủ
Rằng ngày xưa mình đã từng mơ gì
Xin đừng quên cô bé thuở xuân thì
Từng mạnh mẽ giữa bao điều thiếu thốn
Từng ngước mắt nhìn bầu trời rất rộng
Tin ngày mai sẽ rực rỡ ánh hồng
Cuộc đời dù giông bão chất chồng
Xin giữ lại một phần hồn trẻ nhỏ
Để trái tim vẫn dịu dàng như gió
Biết rung động trước hạnh phúc đơn sơ
Bởi giấc mơ đẹp nhất của tuổi thơ
Không nằm ở những điều xa xôi nhất
Mà là khi con người qua mất mát
Vẫn tin yêu và vẫn sống chân thành.