HNI 27/5
📕 BÀI THƠ CHƯƠNG 10
# NGƯỜI PHỤ NỮ VÀ SỨC MẠNH CỦA IM LẶNG
Có những người chọn lặng im rất khẽ
Giữa cuộc đời đầy tiếng nói lao xao
Không phải vì trong tim chẳng nghẹn ngào
Mà vì đã quá nhiều lần tổn thương
Người phụ nữ đi qua những đoạn đường
Học cách giấu nỗi buồn sau ánh mắt
Học mỉm cười dù lòng còn se sắt
Giữa bộn bề giông gió của nhân gian
Có những đêm rất lạnh giữa hoang mang
Họ lặng lẽ nghe tim mình mỏi mệt
Không than trách cũng không cần giải thích
Chỉ âm thầm ôm lấy những cô đơn
Khi còn trẻ người ta muốn hơn thua
Muốn chứng minh mình đúng với tất cả
Nhưng trưởng thành sau bao điều vấp ngã
Mới hiểu rằng bình yên quý hơn nhiều
Có những lời càng nói lại càng đau
Có những chuyện im lặng là tốt nhất
Không phải yếu mà vì tim đã mệt
Không muốn mình chìm trong những thị phi
Người phụ nữ đẹp không bởi điều gì
Ngoài khả năng giữ tâm hồn tĩnh lặng
Giữa cuộc sống đầy những điều cay đắng
Vẫn dịu dàng và vẫn sống bao dung
Có những người mang ánh mắt trầm ngâm
Như mặt hồ sau nhiều cơn bão lớn
Không còn nổi giận vì điều nhỏ nhặt
Không để lòng bị cuốn giữa hơn thua
Im lặng ấy không phải chuyện cam chịu
Mà là khi người phụ nữ hiểu rằng
Có những điều dù cố gắng bao năm
Cũng không thể khiến người khác thấu hiểu
Nên họ chọn giữ bình yên cho mình
Giữ trái tim khỏi những điều tiêu cực
Giữ lòng mình không trở nên lạnh giá
Sau rất nhiều đổ vỡ cuộc đời gây
Có những ngày lòng mỏi mệt hao gầy
Người phụ nữ chỉ muốn ngồi thật lặng
Nghe nhịp thở giữa cuộc đời sâu nặng
Nghe chính mình sau bao tháng long đong
Sự mạnh mẽ đâu phải tiếng nói lớn
Mà là khi đủ bình tĩnh trước đau thương
Là sau bao giông tố của đoạn đường
Vẫn không đánh mất sự hiền lành vốn có
Người phụ nữ mang sức mạnh rất nhỏ
Nhưng dịu dàng như ánh nắng đầu đông
Không cần phải quá rực rỡ giữa đời
Chỉ cần sống chân thành và bình yên
Có những người càng đi hết ưu phiền
Càng học được cách lắng nghe thinh lặng
Bởi trong đó có một vùng rất rộng
Cho tâm hồn được chữa lành bình yên
Im lặng không có nghĩa trái tim quên
Mà là đã học cách thôi oán trách
Không giữ mãi những nỗi buồn chật chội
Không để đau làm tâm hồn tối đi
Người phụ nữ đẹp nhất có lẽ vì
Sau tất cả vẫn dịu dàng như thế
Dẫu cuộc sống có bao lần dâu bể
Vẫn giữ lòng thanh sạch giữa nhân gian
Có những ánh sáng chẳng cần huy hoàng
Chỉ âm thầm soi qua ngày giông gió
Như người phụ nữ đi qua bão tố
Vẫn lặng im mà mạnh mẽ vô cùng.