HNI 23-12

BÀI THƠ CHƯƠNG 40: KHI LÒNG TIN QUAY LẠI

 

Lòng tin không rơi vỡ trong một ngày

Nó mòn dần

Qua những lần nói khác đi

Và những việc làm không trở lại

Người ta không còn giận dữ

Chỉ còn nghi ngờ

Mà nghi ngờ kéo dài

Thì xã hội bắt đầu mệt

Có quá nhiều lời hứa sáng bóng

Nhưng quá ít buổi sáng giữ lời

Có quá nhiều hình ảnh đẹp

Nhưng thiếu những hành động lặp lại đủ lâu

Lòng tin không cần ai bảo vệ bằng diễn văn

Nó cần được sống

Trong những việc rất nhỏ

Làm đúng khi không ai nhìn

Một sản phẩm đúng như đã nói

Một hợp đồng được tôn trọng

Một sai lầm được nhận tên

Một lợi ích không chính đáng bị từ chối

Doanh nhân không phải anh hùng

Nhưng là người xã hội gặp mỗi ngày

Qua từng món hàng

Qua từng dịch vụ

Qua từng cách ứng xử

Người ta không đòi hỏi hoàn hảo

Chỉ cần nhất quán

Hôm nay không khác hôm qua

Và ngày mai không phản bội hôm nay

Lòng tin không quay lại bằng tốc độ

Nó trở về rất chậm

Như người từng bị thương

Cần thời gian để dám bước ra ánh sáng

Có những người sẽ bị nghi ngờ đầu tiên

Vì họ chọn sống khác

Nhưng chính họ

Là những viên gạch đầu tiên

Để dựng lại nền móng đã nứt

Khi đủ nhiều người giữ chuẩn mực

Thị trường tự lắng xuống

Chiêu trò tự lạc lõng

Và người tử tế không còn cô độc

Lòng tin không xin ai ưu ái

Nó chỉ cần an toàn

Khi con người không bị lừa

Không bị ép

Không bị thao túng

Một xã hội có thể thiếu rất nhiều thứ

Nhưng không thể thiếu lòng tin

Vì khi không còn tin nhau

Mọi thứ đều trở nên đắt đỏ

Và nếu có điều gì còn lại sau cùng

Không phải lợi nhuận

Không phải danh tiếng

Mà là cảm giác

Rằng ta đã không làm xã hội này

Mệt hơn một chút nào

Khi doanh nhân chọn giữ mình

Xã hội có cơ hội thở

Và khi lòng tin quay lại

Không cần ai tuyên bố

Ta biết

Một nền văn minh mới

Đã lặng lẽ bắt đầu