HNI 26-11

BÀI THƠ CHƯƠNG 4: QUYỀN LỰC LƯU THÔNG

 

Quyền lực không sinh ra trên ngai

nó sinh ra

khi con người nhìn nhau

và quyết định cùng sống

Trước khi có vương miện

đã có lời hứa

trước khi có luật

đã có niềm tin

Nhân dân không phải là đám đông

hô vang trong quảng trường

nhân dân là ký ức chung

và trách nhiệm chưa hoàn thành

Khi quyền lực bị giữ chặt

nó hóa đá

khi quyền lực bị giành giật

nó hóa máu

Nhà nước ban đầu

chỉ là chiếc cầu

bắc qua sông hỗn loạn

để con người không phải bơi một mình

Nhưng chiếc cầu quên mất dòng sông

và tự nhận mình là bờ

bắt người qua lại

cúi đầu

Quyền lực thật

không cần hét

nó di chuyển lặng lẽ

như mạch nước ngầm

Nơi nào minh bạch

quyền lực chảy

nơi nào sợ ánh sáng

quyền lực tắc

Luật pháp không phải là roi

mà là bản đồ

vẽ để người đi xa

không lạc lối

Khi đại diện quên lắng nghe

họ nói thay

rồi nói hộ

rồi nói ngược

Khoảng cách lớn nhất

không phải giữa dân và chính phủ

mà giữa tiếng nói

và sự được lắng nghe

Một xã hội yếu

đòi nhà nước mạnh

một xã hội mạnh

cho phép nhà nước nhẹ

Quyền lực khỏe mạnh

không thích tích trữ

nó thích lưu thông

và tự làm mới

Khi con người trưởng thành

quyền lực rút lui

như người thầy

đứng sau lớp học

Chính phủ không cần cao

chỉ cần trong suốt

để ánh sáng đi qua

không bị bẻ cong

Ngày nào quyền lực

không còn sợ nhân dân

và nhân dân

không còn sợ quyền lực

Ngày đó

chính trị thôi là trận địa

và trở thành

nghệ thuật sống chung