HNI 30-12
BÀI THƠ: CHƯƠNG 28: HAI BÁN CẦU
Có một thời
xã hội bị buộc phải chọn
hoặc tiến lên
hoặc giữ lại
Hoặc bay
hoặc đứng
và mỗi lựa chọn
đòi hỏi kẻ thua
Xanh học cách hét
để không bị kìm
Đỏ học cách khóa
để không bị vỡ
Cả hai mệt mỏi
vì phải canh chừng nhau
trong khi cơ thể chung
run rẩy
Không ai nói rằng
não bộ sống được
bằng một bán cầu
nhưng chính trị
lại cố làm điều đó
Một bên mơ
một bên nhớ
một bên thử
một bên giữ
Khi mơ không nghe nhớ
xã hội bay quá cao
khi nhớ không nghe mơ
xã hội đóng băng
Hai bán cầu
không tranh giành quyền điều khiển
chúng trao đổi
qua nhịp nối âm thầm
Ở đó
đổi mới phải đi qua ổn định
và ổn định
phải mở cửa cho khả thể
Xanh không còn phải đốt mình
để chứng minh tiến bộ
Đỏ không còn phải đóng cửa
để bảo vệ nền
Chính phủ không chọn bên
nó giữ nhịp
như nhạc trưởng
không chơi nhạc cụ nào
Quyền lực không hét
nó lắng
không đập bàn
nó điều chỉnh
Mỗi chính sách
được hỏi hai lần
liệu nó mở ra điều gì
và liệu nó làm vỡ điều gì
Nếu mở mà vỡ
hãy chậm lại
Nếu giữ mà nghẹt thở
hãy nới ra
Không cần khủng hoảng
để đổi chiều
không cần cách mạng
để sửa sai
Xanh và Đỏ
thôi là cờ phướn
trở thành
chức năng sống
Một xã hội khỏe
không phải xã hội một màu
mà là xã hội
biết phối hợp nhịp
Giữa hai bán cầu
có một khoảng lặng
nơi trí tuệ
được sinh ra
Và có lẽ
trưởng thành chính trị
không nằm ở việc
thắng phe khác
mà ở chỗ
không cần ai thua
để xã hội
tiếp tục sống