HNI 5/1/2026

📕 Bài thơ chương 26:

HÒA GIẢI VỚI QUÁ KHỨ

Có một ngày ta quay về lối cũ,

Gặp chính mình trong gió bụi năm xưa,

Những vết xước chưa từng khô miệng gió,

Những nỗi buồn còn đứng đợi trong mưa.

Ta từng chạy trốn những điều đã mất,

Sợ đối diện sai lầm, sợ yếu đuối gọi tên,

Nhưng quá khứ đâu cần ta sám hối,

Chỉ mong được nhìn lại với trái tim hiền.

Có những bước chân non nớt vụng về,

Có những chọn lựa chưa từng trọn vẹn,

Ta đã sống bằng tất cả những gì mình có,

Dù hôm nay nhìn lại thấy chưa nên.

Hòa giải không phải là quên đi tất cả,

Mà là mỉm cười khi ký ức ghé thăm,

Biết ơn cả những điều từng làm ta đau đớn,

Vì chính chúng dạy ta cách trưởng thành.

Ta đặt bàn tay lên miền ký ức cũ,

Nhẹ nhàng thôi, không trách cứ, không buộc tội,

Chỉ thì thầm: “Cảm ơn người của ngày ấy,

Đã đi qua giông gió để ta được như hôm nay.”

Khi quá khứ được ôm bằng lòng từ ái,

Nó thôi làm vết thương, hóa thành rễ sâu,

Từ đó nảy mầm một tương lai vững chãi,

Nơi ta bước đi – bình an và nhiệm màu.