HNI 11/1
📕 Bài thơ CHƯƠNG 15
TỈNH THỨC TRONG VAI TRÒ LÀM CHA MẸ
Không ai sinh ra
đã biết làm cha, làm mẹ
chúng ta bước vào vai trò ấy
bằng tất cả yêu thương
và rất nhiều điều chưa hiểu.
Ta nuôi con
bằng kinh nghiệm của quá khứ
bằng những điều từng chịu đựng
và đôi khi
bằng cả những nỗi đau chưa kịp chữa lành.
Có lúc ta tưởng mình dạy dỗ
nhưng thực ra
chỉ đang lặp lại
những khuôn mẫu cũ
đã từng làm mình tổn thương.
Tỉnh thức
là khi ta nhận ra
con không đến để hoàn hảo ước mơ dang dở của mình
mà đến
để được yêu thương
đúng như con là.
Là khi ta dừng lại
trước một tiếng quát
để hỏi:
“Cơn giận này từ đâu đến?”
và liệu nó
có thực sự thuộc về con?
Cha mẹ tỉnh thức
không phải là không bao giờ sai
mà là dám nhận lỗi
và dạy con
rằng sai lầm
không làm ta kém giá trị.
Là học cách lắng nghe
trước khi phán xét
học cách ôm con
khi chính mình còn chưa ổn.
Khi cha mẹ chữa lành
thì tuổi thơ của con
được an toàn hơn.
Và khi một đứa trẻ
lớn lên trong sự hiện diện
thay vì kiểm soát
nó sẽ mang theo vào đời
một trái tim biết yêu
và không sợ bị yêu.
Tỉnh thức trong vai trò làm cha mẹ
là món quà thầm lặng
nhưng sâu xa
nhất mà ta có thể trao cho con.