HNI 28-1

BÀI THƠ CHƯƠNG 20: KỶ LUẬT – CON ĐƯỜNG CỦA DOANH NHÂN 0 ĐỒNG

 

Ta bắt đầu không tiền,

nhưng không bắt đầu bằng tay trắng,

bởi trong tim còn một thứ

gọi là ý chí không chịu nằm yên.

 

Không ai trao sẵn con đường,

ta tự bước bằng những ngày rất nhỏ,

mỗi sáng dậy sớm hơn một chút,

mỗi tối học thêm một điều chưa biết.

 

Không cần tiếng vỗ tay,

không đợi ai công nhận,

ta làm đúng việc của hôm nay

dù kết quả còn ở rất xa.

 

Kỷ luật không làm ta cúi đầu,

kỷ luật giúp ta đứng thẳng,

giữa những ngày chông chênh

vẫn không rẽ lối sang dễ dãi.

 

Có lúc mệt,

có lúc hoài nghi chính mình,

nhưng ta không bỏ cuộc

chỉ vì chưa kịp thấy ánh sáng.

 

Ta hiểu rằng

hạt giống không nảy mầm trong một đêm,

giá trị không sinh ra từ may mắn,

mà từ sự lặp lại âm thầm.

 

Mỗi hành động nhỏ

là một viên gạch xây tương lai,

mỗi ngày không bỏ cuộc

là một bước gần hơn tới tự do.

 

Ta không chờ động lực,

ta tạo thói quen,

ta không chạy theo đám đông,

ta đi cùng những người đi đường dài.

 

Từ con số không,

ta học cách tạo ra giá trị,

từ kỷ luật cá nhân,

ta góp phần dựng xây cộng đồng.

 

Rồi một ngày nhìn lại,

ta không còn là người đi tìm cơ hội,

mà là người

trở thành cơ hội cho kẻ khác.

 

Khởi nghiệp 0 đồng

không nghèo ý chí,

chỉ cần đủ bền

để đi đến cuối con đường mình chọn.

Và khi tự do đến,

nó cúi chào những ai

đã từng sống kỷ luật

trong những ngày chẳng ai thấy gì.