HNI 29/1
📕 Bài thơ Chương 11. Mô hình kinh tế tuyến tính đã lỗi thời như thế nào
Ngày xưa ta đào đất lấy vàng,
Bán xong rồi bỏ, chẳng màng ngày mai.
Lấy – sản xuất – tiêu dùng – thải,
Một đường thẳng chạy dài… cạn kiệt tương lai.
Rừng ngã xuống cho nhà cao mọc,
Sông đục ngầu đổi lấy lợi nhuận nhanh.
Doanh số tăng, nhưng nợ môi sinh chồng chất,
Phía sau phồn vinh là vết nứt mong manh.
Kinh tế tuyến tính — cỗ máy một chiều,
Nuốt tài nguyên, thải rác, tạo nhiều bất công.
Giàu lên nhanh nhưng hệ thống nghẹt thở,
Con người thành bánh răng, chạy mãi không ngừng.
Thế giới mới gõ cửa từng ngày,
Đòi mô hình biết tái sinh, tuần hoàn, cộng hưởng.
Không còn “bán rồi quên”,
Mà “xây rồi nuôi”, để giá trị trường tồn.
Từ sản phẩm sang hệ sinh thái sống,
Từ lợi nhuận ngắn sang niềm tin dài lâu.
Doanh nghiệp không chỉ kiếm tiền,
Mà gieo tương lai cho xã hội ngày sau.
Ai còn bám mô hình cũ kỹ,
Sẽ trôi dần khỏi dòng chảy thời đại thông minh.
Ai dám chuyển mình, tái cấu trúc tư duy,
Sẽ đứng ở đầu sóng của kỷ nguyên mới hình thành.
Bởi kinh tế không chỉ là con số,
Mà là cách nhân loại chọn con đường tồn tại.
Hoặc tiếp tục khai thác đến kiệt cùng,
Hoặc học cách đồng hành cùng sự sống mãi mãi.