HNI 06-2

**BÀI THƠ CHƯƠNG 7: KHI CON NGƯỜI KHÔNG CÒN THUỘC VỀ NHAU**

 

Có một thời,

cánh cửa mở ra là gặp người quen,

bước ra sân là nghe tiếng gọi nhau bằng tên.

 

Có một thời,

bữa cơm không cần nhiều món,

chỉ cần đủ người.

 

Ngày nay,

cánh cửa đóng lại sau lưng,

và con người khóa mình

giữa những bức tường cao.

 

Gia đình vẫn còn đó,

nhưng mỗi người một nhịp sống.

Cùng một mái nhà,

nhưng khác thế giới.

 

Cha mẹ nói chuyện với con

qua lời nhắc nhở,

con trả lời bằng sự im lặng.

Người già ngồi giữa nhà,

nhưng không còn ai hỏi han.

 

Làng xóm từng là chỗ dựa,

giờ chỉ là địa chỉ.

Người sống cạnh nhau

như những hành tinh lạc quỹ đạo.

 

Ta xây hàng rào để an toàn hơn,

nhưng cũng tự cắt mình

khỏi vòng tay cộng đồng.

 

Con người kết nối khắp nơi,

nhưng không biết nương vào ai

khi mỏi mệt.

 

Cô đơn không còn là nỗi sợ thầm kín,

mà là căn phòng chung

của thời đại.

 

Khi làng xã tan rã,

đạo lý không biến mất,

nhưng không còn nơi trú ngụ.

 

Luật pháp thay lời nhắc nhở,

camera thay ánh mắt,

và niềm tin trở thành thứ xa xỉ.

 

Ta hỏi vì sao con người bất an,

mà quên mất:

chúng ta đã thôi sống cùng nhau.

 

Nhưng sâu trong nỗi tan rã ấy,

một khát khao vẫn âm thầm tồn tại:

được thuộc về,

được gọi tên,

được sống như một phần của ai đó.

 

Ngôi Làng Trong Mơ

không sinh ra từ sự đủ đầy,

mà sinh ra từ nỗi nhớ

một cộng đồng đã mất.

Và khi con người học cách

ngồi lại với nhau lần nữa,

gia đình sẽ không chỉ là nơi ở,

mà là nơi trở về.