HNI 07-2

BÀI THƠ CHƯƠNG 18:NGÔI LÀNG TRONG MƠ

 

Có một ngôi làng

không được xây bằng gạch đá

mà bằng

những con người

biết dừng lại để nhìn nhau.

 

Ở đó

không ai hỏi

bạn có bao nhiêu tiền

chỉ lặng lẽ hỏi

bạn đã sống ra sao

với sự sống này.

 

Ngôi làng ấy

không cao tầng

nhưng sâu rễ

không hào nhoáng

nhưng ấm lửa

không đông đúc

nhưng đủ người

để không ai

phải cô đơn.

 

Người ta đến với nhau

không vì lợi ích

mà vì giá trị

không vì hơn thua

mà vì cùng đi.

 

Ở đó

đồng tiền biết cúi đầu

trước nhân phẩm

công nghệ biết lùi lại

để con người bước lên trước

và sự giàu có

được đo

bằng bao nhiêu người

được nâng dậy

sau một lần gục ngã.

 

Ngôi làng trong mơ

không xóa đi khó khăn

nhưng xóa đi nỗi sợ

rằng ta phải đối diện

một mình.

 

Khi một người ngã

cả làng biết

khi một người đứng dậy

cả làng mừng

khi một người trưởng thành

cả làng cùng lớn lên.

 

Thiên nhiên

không bị gọi là tài nguyên

mà được gọi

bằng tên thật của nó

người bạn sống chung

im lặng

và nhẫn nại.

 

Ở ngôi làng ấy

người già không bị lãng quên

trẻ em không bị bỏ mặc

và tương lai

không bị đem ra

đánh đổi.

 

Không ai vội giàu

và cũng không ai

bị buộc phải nghèo

bởi ở đây

giàu nhất

là được thuộc về.

 

Ngôi làng trong mơ

không ở cuối con đường

mà ở ngay bước chân đầu tiên

khi con người

chọn sống tử tế

với nhau

từ hôm nay.

 

Và nếu bạn hỏi

ngôi làng ấy ở đâu

thì câu trả lời

luôn giản dị:

👉 Nó bắt đầu

từ chính bạn.