HNK 10-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 40: XÂY HỆ SINH THÁI
Chúng ta đã từng xây những bức tường rất cao
gọi đó là công ty
dựng những tầng quyền lực
và quên mất bầu trời ở trên đầu
Chúng ta gọi con người là nhân sự
gọi đất đai là tài nguyên
gọi thời gian là chi phí
và gọi lợi nhuận là mục đích cuối cùng
Nhưng rừng không mọc bằng mệnh lệnh
sông không chảy vì chỉ tiêu
và sự sống chưa bao giờ sinh ra từ áp lực
Ngôi Làng Trong Mơ
không khởi đầu bằng bản kế hoạch kinh doanh
mà bằng một bàn tay chạm vào đất
và một trái tim còn biết lắng nghe
Ở đó
không ai đứng trên ai
chỉ có người đứng cạnh người
cùng nhìn về một hướng
xa hơn chính mình
Hệ sinh thái không cần ông chủ
nó cần người giữ nhịp
không cần ra lệnh
chỉ cần làm gương cho sự tử tế
Cây không hỏi ai là CEO
đất không yêu cầu báo cáo tháng
mưa không đòi cổ phần
nhưng tất cả đều cho đi không điều kiện
Chúng ta học lại bài học rất cũ
rằng sống là cộng hưởng
chứ không phải chiếm hữu
rằng lớn lên là cùng nhau
chứ không phải giẫm lên nhau
Trong hệ sinh thái
không có kẻ thắng tuyệt đối
chỉ có sự cân bằng mong manh
được giữ bằng niềm tin
và sự tự trọng của mỗi con người
HCOIN không mua được lương tâm
không đổi được tương lai
nó chỉ ghi nhận
những bàn tay đã thật sự làm đất hồi sinh
Không tăng trưởng bằng mọi giá
chỉ phát triển đúng nhịp
nhịp của đất
nhịp của người
nhịp của những đứa trẻ chưa kịp chào đời
Nếu một ngày tôi rời đi
Ngôi Làng vẫn phải sống
bởi nó không mang tên tôi
mà mang hơi thở của cộng đồng
Chúng ta không xây doanh nghiệp
vì doanh nghiệp có thể phá sản
nhưng hệ sinh thái
chỉ chết khi con người quên mất
mình thuộc về nhau
Và khi câu hỏi cuối cùng được đặt ra
không phải “tôi sở hữu gì”
mà là “tôi đã nuôi dưỡng điều gì”
thì kinh tế
cuối cùng
cũng trở về làm người làm vườn cho sự sốngp0