HNI 10-2
BÀI THƠ CHƯƠNG 42: LỜI HỨA VỚI TRẺ EM
Chúng ta nợ các em
không chỉ một tương lai
mà một tuổi thơ không bị đánh cắp
Nợ tiếng cười vang lên giữa buổi trưa
không bị che lấp bởi điểm số
không bị bóp nghẹt bởi nỗi lo cơm áo
Có những đứa trẻ sinh ra
khi rừng đã thưa
khi sông đã mệt
khi người lớn nói nhiều về tiền
hơn nói về sự sống
Các em không chọn thế giới này
nhưng thế giới này phải chọn các em
Chúng ta hứa
sẽ không để các em lớn lên
trong một hành tinh bị vay mượn đến kiệt cùng
Hứa trả lại đất cho bàn chân trần
trả lại bầu trời cho giấc mơ bay
trả lại thời gian cho trò chơi vô ích
nhưng nuôi dưỡng cả một đời người
Chúng ta hứa
không dạy các em thắng bằng mọi giá
mà dạy các em đứng dậy khi ai đó ngã xuống
Không dạy các em trở nên giỏi hơn người khác
mà trở nên tử tế với chính mình
Các em sẽ học cách gieo một hạt
và kiên nhẫn đợi mầm xanh
trước khi học cách đếm tiền
Sẽ biết rằng
giá trị không sinh ra từ chiếm đoạt
mà từ chăm sóc
Chúng ta hứa
không để tương lai bị khóa bởi xuất thân
không để giấc mơ bị giới hạn bởi túi tiền
Mỗi đứa trẻ
đều có một chỗ đứng dưới mái làng này
không ai bị bỏ lại phía sau
chỉ vì sinh ra chậm một mùa may mắn
Nếu thế giới này có lúc tăm tối
chúng ta sẽ không che mắt các em
nhưng sẽ cầm tay các em bước qua
Nói cho các em biết
con người từng sai
nhưng vẫn có thể sửa
vẫn có thể yêu lại từ đầu
Chúng ta hứa
sẽ không bỏ đi khi giấc mơ còn non
không biến lý tưởng thành lời hứa rỗng
Sẽ ở lại
như người gác đêm cho mầm cây
như bếp lửa không tắt giữa mùa đông
Để một ngày nào đó
khi các em lớn lên
và hỏi chúng ta rằng:
“Ngày xưa, khi thế giới
mong manh như vậy
người lớn đã làm gì?”
Chúng ta có thể mỉm cười
và trả lời thật khẽ:
“Chúng ta đã chọn các con.”@